VÀI NÉT VỀ TÂN TỔNG BÍ THƯ TRUNG QUỐC

Đại hội Đảng Trung quốc lần thứ 18 vừa bế mạc tại Đại Lễ Đường Nhân Dân Bắc Kinh.Ông Tập Cận Bình đã trở thành tân Tổng Bí thư ĐCS Trung Quốc.Chúng ta điểm qua vài nét chính gương mặt quyền lực nhất Trung Nam Hải  và vợ  ông- bà Bành Lệ Viện.

Ông Tập sinh năm 1953 trong một gia đình ưu tú. Là con trai của cựu phó thủ tướng Tập Trọng Huân, ông Tập trải qua những năm 1950 trong cuộc sống no đủ, với căn nhà tiện nghi, những chiếc xe có tài xế riêng, những trường học tốt nhất, khi mà hầu hết người Trung Quốc còn nghèo.

Tuy nhiên, ông Tập Trọng Huân bị mất chức vào năm 1962. Sau đó, Tập Cận Bình bị đưa tới vùng nông thôn ở tỉnh Thiểm Tây vào năm 1969, một phần trong chiến dịch của cố chủ tịch Mao Trạch Đông với việc đưa các trí thức trẻ ở đô thị về các vùng quê thời Cách mạng Văn hóa. Khi được trở lại Bắc Kinh, ông Tập được gửi tới một trại lao động trong 6 tháng.

Trước đó, khi ở làng Lương Gia Hà tại Thiểm Tây, ông tham gia làm các con kênh thủy lợi. Lương Gia Hà là một cộng đồng nhỏ sống trong những cái hang được đào thẳng vào các quả đồi khô cằn và được che chắn bởi những bức tường bùn khô, những hàng rào bằng gỗ.

Những năm ở làng Lương Gia Hà nằm trong số những chi tiết hiếm hoi được biết tới về cuộc sống và nhân cách của Tập, một phần vì ông đã tự ghi chép lại như một kinh nghiệm đáng quý. Những năm đó là một phần trong bức tranh chưa thật hoàn chỉnh về một người thu hút được ít sự chú ý trong suốt phần lớn sự nghiệp chính trị, nhưng lại sắp trở thành tổng bí thư đảng Cộng sản Trung Quốc trong tháng tới và chủ tịch Trung Quốc trong năm sau.”Dao không được mài trên đá thì không sắc. Những người được thử lửa đều trưởng thành”, Tập nói trong một bài trả lời phỏng vấn hiếm hoi trên một tạp chí Trung Quốc hồi năm 2001. “Bất khi nào tôi gặp rắc rối, tôi chỉ nghĩ sẽ khó khăn thế nào để đưa mọi việc trở lại bình thường và rồi không có gì là khó khăn cả”, phó chủ tịch Trung Quốc nói.

Dân làng Lương Gia Hà vẫn còn nhớ một “mọt sách”, người mà về sau họ rất tôn trọng. “Ông ấy luôn rất chân thành và làm việc chăm chỉ cùng chúng tôi. Ông ấy là một độc giả trung thành của những cuốn sách dày cộp”, Shi Shunyang, một người bạn cũ của Tập và nay là một quan chức địa phương, nói. Ông Shi đứng trước căn nhà một phòng nay đã bỏ hoang, nơi ông Tập từng sống cùng một gia đình người địa phương, và nhớ về cái ngày bạn ông rời đi khi 22 tuổi. “Không ai muốn ông ấy rời khỏi nơi này”, ông Shi nói.

Sau nhiều gian khổ, ông Tập vào đảng năm 1974 và rồi theo học trường đại học Thanh Hoa danh tiếng. Sau đó, vào năm 1992, ông trở lại Lương Gia Hà một lần duy nhất, để tặng một chiếc đồng hồ báo thức cho mỗi hộ gia đình ở đây, ông Shi kể lại.

Ông Tập tiếp tục con đường học vấn và có bằng cử nhân hóa học. Sau khi Mao chủ tịch qua đời, cha của ông Tập được phục chức. Tiếp đó, ông Tập có được vị trí thư ký của Bộ trưởng Quốc phòng Geng Biao, một trong những đồng chí cũ của cha ông.

Ba năm tiếp sau đó, ông Tập có bước đi hiếm gặp khi đảm nhận một vị trí thấp ở tỉnh thuần nông Hà Bắc, vì ông muốn “đấu tranh, làm việc chăm chỉ, và thực sự gánh vác một việc gì đó to lớn”. Ông làm việc tại thị trấn Chính Định, nơi người dân đi lại bằng xe ngựa.

Khi ở đó, ông đã lên hầu hết các kế hoạch cho Đài truyền hình Trung ương Trung Quốc để làm bộ phim được chuyển thể từ tiểu thuyết kinh điển “Hồng Lâu Mộng”. Hy vọng tạo nên sức hút du lịch, ông Tập đã xây dựng một cốt truyện mới cho tác phẩm đã quá quen thuộc với người Trung Quốc.

“Có thể nói rằng ông Tập có suy nghĩ đi trước mọi người. Bằng cách này, ông đã tạo nên nhiều việc làm và rất nhiều doanh thu cho Chính Định, dù khi đó nơi đây hầu như không có gì cả”, Liang Qiang, một người tham gia làm bộ phim kể trên, nói.

Tập đạp xe quanh thị trấn trong trang phục của một anh nuôi trong quân đội, và thích được giới thiệu là một bí thư huyện mà không kèm theo liên hệ nào tới gia đình ông, đồng nghiệp cũ Wang Youhui nhớ lại. “Ông ấy luôn trả tiền cho đồ ăn. Ông ấy không muốn nhận bất cứ sự đối xử đặc biệt nào”, Wang nói.

Cuộc sống ở tầng lớp cao những năm đầu đời giúp ông có một mạng lưới các mối quan hệ cá nhân, được cho là rất quan trọng với những năm đầu sự nghiệp, đảm bảo sự ủng hộ từ Bắc Kinh với những dự án địa phương. Là lãnh đạo đảng, ông Tập sẽ dễ dàng có được sự tôn trọng từ những quan chức và quân đội, một phần nhờ vào sự tôn trọng của họ đối với cha ông.

Có một điều rõ ràng đó là ông Tập giỏi trong việc âm thầm thăng tiến qua các cấp bậc bằng cách tạo tên hai gương mặt trong cùng một con người. Ông được cho là một người kiệt xuất, có nền tảng giáo dục tốt với các mối quan hệ với những người sáng lập nên đảng Cộng sản Trung Quốc, một lợi thế quan trọng trên chính trường nước này. Ông Tập đồng thời thành công trong việc xây dựng hình ảnh một con người bình thường nhưng không kém phần bí ẩn, điều giúp ông thu hút được sự chú ý của công chúng.

Ông Tập nhận chức phó thị trưởng tại thành phố cảng Hạ Môn ở tỉnh Phúc Kiến vào năm 1985. Trong 17 năm tiếp đó, ông gây dựng được danh tiếng trong việc thu hút đầu tư. Ông treo một khẩu hiệu tạm dịch là “Làm xong việc” tại hành lang của một văn phòng.

Sau đó, ông Tập có được vị trí lãnh đạo cao nhất tại tỉnh láng giềng Chiết Giang, một điểm nóng của khu vực kinh tế tư nhân, một xã hội dân sự sống động với những ứng viên ngoài đảng chạy đua vào các hội đồng địa phương. Ông Tập được nhìn nhận là cho phép các cải cách quản lý địa phương, dù không khởi xướng bất cứ điều gì.

“Ông ấy sẽ không làm bất cứ điều gì gây suy yếu sự kiểm soát của đảng, nhưng ít nhất người ta có thể thấy ông ấy quan tâm tới đời sống của nông dân và những người dân thường khác”, Li Baiguang, một luật sư nhân quyền ở Chiết Giang ngày ấy cho biết.

Tập đã cố gắng để xóa tiếng xấu về trách nhiệm của chính quyền, bằng cách giải quyết hàng loạt khiếu nại công dân trong một ngày chớp nhoáng tại thành phố Cù Châu. Ông thiết lập 15 văn phòng tạm thời để giải quyết khiếu nại về tịch thu đất, việc làm và những vấn đề khác. Việc làm này thu hút được 300 người làm đơn khiếu nại và giải quyết được 70 vụ.

Sau một thời gian ngắn làm lãnh đạo tại Thượng Hải, ông Tập được điều tới Bắc Kinh và nhận được một nhiệm vụ quan trọng, đó là giám sát quá trình chuẩn bị Thế vận hội Bắc Kinh 2008. Ông cũng chịu trách nhiệm giải quyết các mối quan hệ với đặc khu hành chính Hong Kong.

Giới quan sát cho rằng ông Tập có thể là một người dân tộc chủ nghĩa mạnh mẽ, sau khi ông phát biểu trước Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Leon Panetta tháng trước về tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc với các đảo trên biển Hoa Đông vốn đang được kiểm soát bởi Nhật Bản.

“Những láng giềng của Trung Quốc, bao gồm cả Mỹ, nên được chuẩn bị để thấy chính phủ Trung Quốc dưới thời ông Tập sẽ quyết đoán hơn thời ông Hồ”, Steve Tsang, giám đốc Viện Nghiên cứu Chính sách Trung Quốc tại đại học Nottingham ở nước Anh, nhận định.

Sự nghiệp của ông Tập được thêm với ánh hào quang từ người vợ, ca sĩ nhạc dân gian Bành Lệ Viên, người mà thực tế lại nổi tiếng hơn trong phần lớn quãng thời gian hôn nhân giữa hai người.

Là một trong những giọng nữ cao xuất sắc nhất Trung Quốc, là đại sứ thiện chí của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) trong cuộc chiến chống lại bệnh lao và HIV, hồ sơ của phu nhân phó Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, Bành Lệ Viện, có thể khiến nhiều người ngưỡng mộ.

Hiện tại, bà Bành đang tham gia các chương trình tình nguyện nhằm giúp đỡ nạn nhân động đất và từng chung tay với tỷ phú Bill Gates trong một chiến dịch chống hút thuốc tại Bắc Kinh. Ngoài các sứ mệnh trong công tác dân sự, bà còn có hàm thiếu tướng quân đội giải phóng nhân dân Trung Quốc.

Có một người chồng tài giỏi, bản thân có diện mạo hấp dẫn và sự nghiệp thành công, người phụ nữ 49 tuổi này còn khiến tất cả các bậc cha mẹ khác phải mơ ước, bởi cô con gái của bà đang theo học tại Đại học Havard lừng lẫy ở Mỹ.

Bà Bành dường như đã tránh được mọi cạm bẫy mà những người nổi tiếng thường mắc phải, như bê bối về tiền, thứ có thể làm vấy bẩn hình ảnh sạch sẽ của bà. Là một nghệ sĩ nổi tiếng, nhưng khác với nhiều đồng nghiệp trong giới, đệ nhất phu nhân tương lai của Trung Quốc chọn phong cách giản dị, tránh xa những bộ trang phục được thiết kế riêng hay các món phụ kiện đắt tiền, thứ có thể bị những người dùng Internet, với con mắt săm soi, đánh giá là dấu hiệu của tham nhũng hoặc cáo buộc bà là người xa hoa.

“Việc tìm một người thích hợp để đại diện cho hình ảnh của phụ nữ Trung Quốc hơn bà Bành Lệ Viện là một nhiệm vụ bất khả thi”, tạp chí Southern People Weekly nhận định trong một bài báo được công bố năm 2005. “Bà ấy có một gương mặt đẹp như trăng rằm, đôi mắt sáng và hàm răng trắng. Bà ấy là một người ngay thẳng và đơn giản, thẳng thắn và thân thiện. Bà ấy không chỉ quyến rũ giới chính trị mà còn khiến quần chúng say đắm.”Một số nguồn tin có nhắc tới việc bà Bành từng may tặng chồng một chiếc chăn và hoàn thành nó ngay trong một chuyến lưu diễn, trước khi chuyển nó tới miền nam cho ông Tập, nơi vị phó Chủ tịch Trung Quốc đang công tác. Một bài báo khác cho hay ông Tập từng vào bếp, làm bánh màn thầu và chờ phu nhân trở về từ buổi biểu diễn mùa xuân của đài truyền hình.

Chuyện tình yêu của vợ chồng ông bà Tập được ghi dấu bằng những chuyến lưu diễn kéo dài của bà và các đợt công tác dọc đất nước của ông. Ngay cả khi bà Bành sinh con vào năm 1992, ông Tập cũng không thể có mặt vì phải tham gia chỉ huy chương trình chống bão khẩn cấp của chính phủ.

Những câu chuyện đó, dù có phải là sự thật hay không, cũng cần phải được chứng thực. Và những người quan sát ở Trung Quốc vẫn luôn khẳng định rằng, họ sẽ chờ để xem vợ chồng ông Tập Cận Bình thể hiện bản thân trong những tháng tới như thế nào.

“Với tư cách một nhà lãnh đạo mới, bạn phải thường xuyên đem lại cảm giác mới mẻ cho người dân. Bạn phải tăng cường niềm tin nơi quần chúng, nhất là sau những sự kiện gần đây như vụ bê bối của Bạc Hy Lai và sự đi xuống của nền kinh tế”, Cheng Li, một chuyên gia về Trung Quốc tại Viện Brookings, nói. “Ông Tập sẽ phải tự mình làm rất nhiều việc, nhưng một người vợ xinh đẹp, nổi tiếng sẽ giúp ích cho ông ấy rất nhiều.”

Trong thập niên vừa qua, bà Bành đã thành công khi xây dựng được một hình ảnh ấn tượng, bằng việc tham gia vào những chiến dịch làm giảm sự kỳ thị với căn bệnh AIDS, liên kết với Bộ Y tế và làm việc với nhiều người nổi tiếng để góp phần nâng cao nhận thức của công chúng trước căn bệnh này. Tuy nhiên, với chính phủ Trung Quốc, AIDS vẫn còn là một chủ đề rất nhạy cảm, và các lãnh đạo cấp cao thường tránh nhắc tới vấn đề này trước truyền thông.

Bà Bành được bổ nhiệm vào vị trí đại sứ thiện chí của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) năm 2011, khi Trung Quốc đang muốn gia tăng vị thế của nước này trong những tổ chức quốc tế như WHO. Việc này có thể được coi là một bước đi khôn ngoan của giới chức Trung Quốc, Johanna Hood, một nghiên cứu sinh tại Đại học Quốc gia Australia, nhận xét.

“Vị thế và vai trò của ông Tập đã tác động không ít tới những hoạt động của bà Bành, đặc biệt trong cách bà ấy rời khỏi truyền thông, rồi trở lại và thu hút sự chú ý của công chúng”, Hood nói.

Sau năm 2007, sự nghiệp biểu diễn nghệ thuật của bà Bành dường như đã chấm dứt. Nhưng tới năm 2009, công chúng lại được chứng kiến sự xuất hiện của bà trong một chương trình ở Nhật Bản, sau đó là buổi biểu diễn với dàn bè 1.000 người trong sự kiện đánh dấu 60 năm Quốc khánh Trung Quốc.

Tuy nhiên, ngay cả khi là vợ của người đứng đầu đất nước, vẫn có những giới hạn nhất định mà bà Bành Lệ Viện phải làm theo.

Đừng mong chờ bà ấy sẽ xuất hiện trong chuỗi sự kiện vào tháng 11 tới theo cái cách bạn vẫn thấy ở đất nước bên kia đại dương. Bà Bành sẽ không nắm tay chồng xuất hiện trước công chúng như những gì các phu nhân tổng thống mới đắc cử của Mỹ vẫn thường làm tại lễ nhậm chức, Li Yinhe, một nhà xã hội học tại Học viện Khoa học Xã hội Trung Quốc, dự đoán.

“Không ai đưa vợ tới đại hội đảng”, Li nói.

Xem thêm :”Tranh giành quyền lực ở Trung Quốc

(Sưu tầm từ các báo).

Lịch sử Trung Quốc xưa nay , các “bóng hồng” hay dựa vào thế lực của chồng để khuynh loát cả bộ máy lãnh đạo, nổi tiếng xưa có Võ Tắc Thiên , sau này là Giang Thanh được mệnh danh “Bạch cốt tinh” và gần đây nhất bà Cốc Khai Lai vợ Bí thư tỉnh ủy Trùng Khánh – ông Bạc Hy Lai.Không biết bà Bành Lệ Viện có theo gót những người này hay không?Thời gian sẽ trả lời.

 GIAI THOẠI VỀ VÕ TẮC THIÊN

Võ Tắc Thiên (625 – 705) là nữ hoàng đế đầu tiên trong lịch sử Trung Quốc với 50 năm chấp chính. Bà được đánh giá là một phụ nữ đã vượt qua những giới hạn của mình một cách không thích hợp, thái độ đạo đức giả khi thuyết giáo về lòng trắc ẩn trong khi cùng lúc ấy lại tham nhũng và hành xử một cách xấu xa, cai trị bằng cách điều khiển từ phía hậu trường.

Võ Tắc Thiên còn lưu danh thiên cổ với vô vàn những giai thoại, phần nào cho thấy bản chất của người phụ nữ có một không hai trong lịch sử này.
Một hôm, Võ Tắc Thiên đi đạo vườn thượng uyển, nhìn cỏ cây xác xơ trơ trọi, liễu đào ủ rũ điêu tàn, liền truyền lệnh bằng bài tứ tuyệt khắc ngay cửa vườn: 
Lai triều du thượng uyển 
Hỏa tốc báo xuân trị
Bách hoa liên dạ phát
Mạc đãi hiểu phong xuỵ

Dịch: 

Bãi triều du thượng uyển 
Gấp gấp báo xuân haỵ
Hoa nở hết đêm nay 
Đừng chờ môn gió sớm.

Kỳ lạ thay, trăm hoa phụng mệnh, chỉ trong một đêm bừng nở khắp vườn, mùi thơm sực nức nhân gian. Rạng sáng hôm sau, Võ Tắc Thiên dạo vườn trông muôn hồng ngàn tía ngoan ngoãn đua chen nở rộ, lấy làm tự mãn cho rằng mình quyền uy tột đỉnh, sai khiến được cả tạo hóa. 

 Võ Tắc Thiên thường tự đắc vì sai khiến được cả tạo hóa.

Bỗng dưng Võ Tắc Thiên nhìn một cây mẫu đơn cứng đầu cứng cổ bất tuân thượng mệnh, thân cây khẳng khiu cứng cỏi, không hoa không lá. Máu giận sôi lên, Võ Tắc Thiên ra lệnh đày loài mẫu đơn ngoan cố xuống tận Giang Nam.

 Từ đó, ở vùng Giang Bắc vắng hẳn loài hoa vương giả, biểu trưng cho quốc sắc thiên hương thường được ví với những trang tuyệt sắc giai nhân. Người đương thời thấy vậy dệt bài Phú Ngọc Lâu Xuân Tứ bày tỏ tình thương và ca ngợi vẻ đẹp, sự khẳng khái của hoa mẫu đơn, thà chịu cảnh phong trần lưu lạc chứ không chịu giam mình trong vườn hoa vương giả tù hãm của bạo chúa, đem sắc đẹp hương thơm ban rải cho mọi người để được dự phần thanh cao.

Giai thoại này còn được hiểu một cách khác là Võ Tắc Thiên luôn ghen ghét với những giai nhân tuyệt sắc khác, thường kiếm cớ giết hại hoặc hủy hoại nhan sắc của họ để bảo vệ vị trí của mình trong lòng quân vương. Câu chuyện đày hoa mẫu đơn này cũng thường được liên tưởng đến mỗi khi nhắc lại câu chuyện Võ hậu trả thù tình địch và đóng dấu lên trán Thượng Quan Uyển Nhi xinh đẹp.

Giết con để đổ tội, chặt chân tay tình địch bỏ chum rượu để trả thù 

Sau khi Đường Cao Tôn Lý Trị lên ngôi, Võ Tắc Thiên từ một ni cô được triệu hồi vào cung và trở thành cung phi. Lúc này, hai người phụ nữ được Đường Cao Tôn sủng ái nhất là là Vương hoàng hậu và Tiêu Thục phi. Vương Hoàng hậu cũng vì ghen tức với Tiêu Thục phi định sử dụng Võ Tắc Thiên như một quân bài để nhà vua xao nhãng với cung phi họ Tiêu nhưng chính bà không thể ngờ được Võ Tắc Thiên đã lợi dụng cơ hội này để đạt được mục đích của mình là lật đổ cả Vương hậu lẫn Tiêu Thục. 

Sau khi chiếm được sự sủng ái của vua, Võ Tắc Thiên sinh đứa con đầu lòng và rất không vui. Một ngày khi Vương hoàng hậu đến thăm đứa bé, sau khi ra về, Võ Tắc Thiên đã bóp mũi chết đứa con của mình. Khi Đường Cao Tông vào thăm công chúa nhỏ, thấy nó đã chết, vô cùng giận dữ tra hỏi cung nữ, thì thấy bảo chỉ có mỗi hoàng hậu là người vào thăm. Cao Tông cho rằng Võ hoàng hậu giết con mình vì ganh ghét. Sau đó, Vương hoàng hâu và mẹ uất ức mời đồng cốt yếm bùa hại Võ Tắc Thiên, nhưng việc bại lộ. Đường Cao Tông phế bỏ Vương hoàng hậu, tống giam Vương hậu và Tiêu Thục phi, ngày càng sủng ái Võ Tắc Thiên.

Một lần, vua Đường tình cờ đi qua khu giam giữ hai người đàn bà bất hạnh ấy, nghĩ đến tình xưa, ông có vẻ ngậm ngùi thương cảm. Sợ Đường Cao Tông mủi lòng khôi phục lại địa vị cho tình địch, Võ hậu lập tức sai chặt tay chân họ, ngâm vào chum rượu cho đến chết.

Võ Tắc Thiên do diễn viên Phan Nghinh Tử hóa thân.


Võ Tắc Thiên đóng dấu vào trán tình địch Thượng Quan Uyển Nhi

 Thượng Quan Uyển Nhi được Võ Tắc Thiên dùng làm nữ quan lo tất cả các việc văn thư trong hoàng cung và ngoài triều đình. Võ Tắc Thiên bản tính dâm đãng, thời điểm đó rất sủng ái Trương Xương Tôn và Trương Dịch Chi, hai hai kẻ bất tài nhưng đẹp trai, hầu hạ Võ hậu ngày đêm.

Tuy vậy, Trương Xương Tôn lại có tư tình với Uyển Nhi, một lần hai người lén lút gặp nhau thì Võ Tắc Thiên bắt gặp. Tức giận, Võ Tắc Thiên đã ném cái bát vào giữa trán Uyển Nhi, tạo thành một cái sẹo lớn chính giữa trán. Tuy nhiên vết sẹo hình giống như bông hoa lại làm cho Thượng Quan Uyển Nhi trông xinh đẹp hơn. Thế là từ đó lan truyền ra, các tiểu thư, mệnh phụ đều bắt chước vẽ chấm đỏ hoặc hình hoa mai vào giữa trán, trở thành một kiểu trang điểm rất được ưa chuộng dưới triều nhà Đường.

Một dị bản khác kể rằng trong một lần ngồi ăn sáng với Võ hậu, Thượng quan Uyển Nhi và Trương Xương Tông bất chấp Võ hậu liên tục liếc mắt đưa tình với nhau. Võ Tắc Thiên nổi giận quơ dao kề lên trán Thượng Quan Uyển Nhi, khiến Uyển Nhi khiếp hãi vội quỳ xuống cầu xin Võ Tắc Thiên thương xót.

Võ Hậu ra lệnh giam Thượng Quan Uyển Nhi và phạt bằng các khắc dấu lên trán Uyển Nhi nhằm hủy hoại nhan sắc nàng cho nàng sợ mà không dám tái phạm. Tuy nhiên, sau khi khắc xong, trên trán Uyển Nhi lại là hình một bông hoa chứ không phải vết sẹo xấu xí và bông hoa này càng khiến Uyển Nhi trở nên quyến rũ hơn. Đến cả Võ Hậu sau khi gặp lại Uyển Nhi cũng phải thốt lên rằng: “Uyển Nhi, trông ngươi không giống bị khắc dấu chút nào mà ngược lại càng xinh đẹp hơn! Xem ra ông trời đã bảo vệ cho ngươi!”.

Sự thật trong những câu chuyện này đến đâu hậu thế khó lòng định đoán nhưng đã phần nào làm chứng minh cho những ghi chép từ xưa về một Võ Tắc Thiên có tính cách mạnh mẽ đến khắc nghiệt, chuyên quyền độc đoán, đầy mưu mô thâm độc và nhất là luôn lạnh lùng, bất nhẫn mỗi khi ra tay thanh toán địch thủ.

Phương Lan

 MAO TRẠCH ĐÔNG VÀ GIANG THANH

Trước khi lấy Giang Thanh, Mao Trạch Đông đã có 2 đời vợ, 9 con. Bà vợ đầu tiên là Dương Khai Tuệ, sinh được 3 con: Mao Ngạn Anh, Mao Ngạn Thanh và Mao Ngạn Long. Mao Ngạn Anh, sau khi học quân sự ở Liên Xô về nước tham gia chiến tranh Triều Tiên và hi sinh năm 1950. Sau khi bà Dương Khai Tuệ mất, Mao Trạch Đông kết hôn với Hạ Tử Trân. Bà sinh được 6 con, nhưng vì nay đây mai đó, phải gửi con chỗ này, chỗ kia, rồi có đứa chết yểu, có đứa thất lạc, chỉ còn lại Lý Mẫn – con gái, sinh năm 1936.

Hạ Tử Trân chung sống với Mao Trạch Đông được 11 năm (1927-1938). Bà là một chiến sĩ cộng sản đích thực, đã cùng hồng quân công nông tham gia vạn lí trường chinh. Đó là những tháng năm đau thương nhất nhưng cũng hào hùng nhất trong lịch sử hiện đại Trung Quốc. Còn Giang Thanh, trước khi kết hôn với Mao Trạch Đông, cũng đã 4 lần chung chăn gối khi chưa tròn 24 tuổi.

Giang Thanh sinh năm 1914, ở Chư Thành, tỉnh Sơn Đông, với tên khai sinh là Lý Thục Mông, về sau đổi là Lý Vân Hạc. Cha bà là Lý Đức Văn, làm nghề mộc. Cha chết, bà cùng mẹ phiêu bạt, có thời gian làm công cho gia đình Khang Sinh ở Tế Nam. Lớn lên, Lý Vân Hạc đến Sơn Đông học và làm việc tại nhà hát kịch Sơn Đông. Ở đây, Lý Vân Hạc đã diễn thành công vai chính trong vở kịch nói “Bi kịch trên hồ”. Với tài năng biểu diễn, cô đã lọt vào mắt xanh của Bùi Minh Luân, con trai một gia đình giàu có. Vân Hạc kết hôn với Minh Luân với hi vọng có một cuộc sống khá giả. Với tính cách tự do, Vân Hạc không thể sống trong một gia đình quá khắt khe về giáo lí phong kiến. Rồi một ngày bà đã rời nhà họ Bùi đến Thanh Đảo, khi mới 17 tuổi, làm nhân viên quản lí thư viện đại học Thanh Đảo. Sau 3 năm vừa làm vừa học với một tinh thần thực sự cầu thị, Vân Hạc kết bạn với Hoàng Kính, là sinh viên và là cán bộ của Đảng Cộng sản hoạt động bí mật trong phong trào sinh viên. Họ ở bên nhau nhưng không kết hôn. Chính Hoàng Kính là người giới thiệu Vân Hạc vào Đảng khi Vân Hạc 19 tuổi. Sau đó Hoàng Kính bị bắt giam, Vân Hạc phải về Thượng Hải mưu sinh. Mấy mươi năm sau, Hoàng Kính trở thành Bí thư Thành ủy Bắc Kinh, rồi Bộ trưởng Bộ Cơ khí.

Đến Thượng Hải, Vân Hạc đổi tên thành Lam Bình, trở lại nghề diễn viên. Bà “kết bạn” với Đường Nạp, một người tài hoa, biết nhiều ngoại ngữ. Tiếp sau đó, đạo diễn cừ khôi Chương Dẫn đã đi vào cuộc đời Lam Bình, nhưng Lam Bình lại từ chối chuyện kết hôn. Năm 1937, nhiều tờ báo ở Thượng Hải lên tiếng chỉ trích Lam Bình, giới điện ảnh thì cô lập. Đến đường cùng, bà tự “ra quyết định” và đó chính là một quyết định lớn nhất làm thay đổi cuộc đời Lam Bình và sau này còn làm điên đảo cả đất nước Trung Hoa – rời Thượng Hải đến Diên An. Cuối tháng 8-1937, Lam Bình đến Diên An qua giới thiệu của Văn phòng Bát Lộ Quân Tây An với tên gọi Giang Thanh. Tháng 11-1937, Giang Thanh được đến học tại Trường đảng Trung ương. Ngày 29-11-1937, Khang Sinh từ Mát-xcơ-va (Nga) về Diên An nhận chức Hiệu trưởng Trường đảng Trung ương, quan hệ đồng hương và là người quen cũ khiến họ trở thành chỗ dựa của nhau. Tháng 4-1938, Giang Thanh được điều về làm giảng viên Học viện nghệ thuật Lỗ Tấn. Ngày 13-8-1938, tại Diên An tổ chức đại hội kỉ niệm 1 năm ngày kháng chiến chống Nhật. Buổi sáng, Mao Trạch Đông đọc báo cáo, buổi chiều dành cho biểu diễn nghệ thuật. Trong buổi diễn, Giang Thanh đã diễn xuất rất thành công vai chính trong vở kịch “Sát ngư gia”, được khán giả hâm mộ và được Mao Trạch Đông vô cùng thích thú. Bằng tính liều lĩnh và dũng cảm, khi Mao Trạch Đông đi qua phòng hóa trang, Giang Thanh đã dám tặng Mao bức ảnh của mình. Khi Giang Thanh đến Diên An, cũng là lúc Hạ Tử Trân chia tay với Mao Trạch Đông. Bà về Tây An, rồi sau đó bà cùng con gái Lý Mẫn sang Liên Xô năm 1940.

Chính sự ra đi của Hạ Tử Trân là dịp may vô giá dành cho Giang Thanh. Lúc này, ở Diên An, cuộc sống vô cùng vất vả, thiếu thốn, nhiều người đến đây không chịu đựng nổi gian khổ phải bỏ ra về. Trong hoàn cảnh đó, một cô gái quen sống nơi chốn phồn hoa lại có thể trụ lại và biết hòa mình vào cuộc chiến đầy cam go, gian khổ là điều đáng trân trọng. Khi đó, Giang Thanh là người khá nổi trội với thân hình khỏe khoắn, xinh tươi, mái tóc đen tuyền, đôi mắt to có thần, hàng mi cong, sống mũi đẹp. Giang Thanh biết ca hát, viết chữ đẹp, lại có khả năng viết văn, viết kịch bản, biết sáng tác thơ, có tài năng nghệ thuật, có kiến thức văn học, hiểu biết rộng về lịch sử. Giang Thanh còn có khả năng tiếp cận quần chúng. Bên cạnh những điểm mạnh, bà cũng dần dần bộc lộ những nhược điểm và cá tính của mình là kiêu ngạo, có tham vọng trở thành người danh tiếng, hiếu thắng, thích nổi trội.

   Sau khi Hạ Tử Trân chia tay Mao Trạch Đông, cuộc sống riêng tư của Mao Trạch Đông trở nên vô cùng cô đơn, trống, vắng. Bà Lưu Anh, phu nhân của Trương Vấn Thiên nói: Không có ai bên cạnh Mao Trạch Đông, Giang Thanh chính là người lấp vào khoảng trống vắng đó. Và dịp may đã đến. Theo chủ trương của Trung ương Đảng, để nâng cao trình độ lí luận chính trị cho toàn Đảng, ở Diên An, những người lãnh đạo chủ yếu của Đảng thường đến một số trường giảng bài. Có một dạo, Mao Trạch Đông đến Học viện Nghệ thuật Lỗ Tấn giảng bài, cũng là lúc Giang Thanh là học viên. Bà thường chọn ngồi bàn đầu, với thái độ và hành vi khác người nhằm gây chú ý của giảng viên. Trong khi nghe giảng, cô thường biểu hiện sự hào hứng, có lúc còn vỗ tay gây khó chịu cho nhiều người. Khi buổi học kết thúc, bà thường tìm đến chỗ làm việc của Mao Trạch Đông gặng hỏi vài câu vu vơ, nhằm tiếp cận, làm quen, và dần chiếm được tình cảm và con tim của vị lãnh tụ tối cao. Còn Mao Trạch Đông đang sống trong nỗi cô đơn và day dứt cũng cần có sự an ủi sẻ chia. Và cứ như thế, họ đã yêu nhau, một tình yêu lửa cháy trên đất Diên An khô cằn.

Với Mao Trạch Đông, là vị lãnh tụ tối cao của Đảng nên hôn nhân của ông không chỉ đơn thuần là việc của cá nhân, nhất là trong hoàn cảnh Giang Thanh – cô gái đã từng gây nên tiếng tăm ở Thượng Hải, lại có lai lịch không rõ ràng. Vì vậy, khi Mao Trạch Đông nêu yêu cầu kết hôn với Giang Thanh đã vấp phải sự phản đối mạnh mẽ của hầu hết cán bộ chủ chốt của Đảng. Nhưng Mao Trạch Đông là con người có thái độ cương quyết bảo lưu lựa chọn của mình, thậm chí ông còn nêu ý kiến sẵn sàng từ chức để lấy Giang Thanh, cho nên cuối cùng mọi người đành phải đồng ý cho họ kết hôn, nhưng với điều kiện là Giang Thanh phải chấp hành 3 yêu cầu của Trung ương: Thứ nhất, vì Mao Trạch Đông và Hạ Tử Trân vẫn chưa hoàn thành thủ tục li hôn, cho nên phải gọi là đồng chí Giang Thanh, chứ không nói phu nhân Mao Trạch Đông. Thứ hai, Giang Thanh phụ trách sức khỏe Mao Trạch Đông, từ nay về sau không ai có quyền đề ra yêu cầu tương tự. Thứ ba, Đồng chí Giang Thanh chỉ làm công việc sự vụ và công việc cá nhân của Mao Trạch Đông, trong vòng 20 năm không được tham gia vào bất kì chức vụ gì trong Đảng, không được can dự và tham gia các sinh hoạt chính trị và nhân sự của Đảng. Tháng 8-1940, Giang Thanh sinh con gái khiến Mao Trạch Đông vô cùng phấn kích. Ông đặt tên cho con gái là Lý Nạp. Sở dĩ có tên Lý Mẫn và Lý Nạp là do Mao Trạch Đông lấy câu trong “luận ngữ”: Quân tử dục nạp vu ngôn nhi mẫn vu hành, còn họ Lý là vì bí danh của Mao Trạch Đông là Lý Đắc Sinh.

Điều đáng tiếc là sau này với dã tâm đen tối, Giang Thanh cùng Trương Xuân Kiều, Diêu Văn Nguyên, Vương Hồng Văn kết thành tập đoàn chống Đảng dẫn đến tổn thất đau đớn cho Đảng và dân tộc Trung Hoa. Ngày 9-9-1976, Mao Trạch Đông qua đời. Ngày 6-10-1976, Giang Thanh bị bắt, đánh dấu sự thất bại hoàn toàn của cái gọi là “Đại cách mạng văn hóa vô sản” do Mao Trạch Đông phát động. Ngày 25-1-1981, Tòa án Tối cao Trung Quốc tuyên phạt Giang Thanh án tử hình. Sắp đến hạn thi hành án, Giang Thanh được giảm án từ tử hình sang chung thân. Ngày 14-5-1991, Giang Thanh tự sát. Chỉ có một người là con gái Lý Nạp đến kí nhận giấy tử vong và đồng ý không có bất kì hình thức tang lễ nào. Ba ngày sau thi thể Giang Thanh được hỏa táng.

Nguyễn Ngọc Điệp

 

 

 

 

 

Bài này đã được đăng trong Khác. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s