SỰ CỐ CỦA THU UYÊN

(Tinmoi.vn) Trong khi dư luận đang cho rằng, chương trình Như chưa hề có cuộc chia ly nợ khán giả truyền hình một lời xin lỗi.Êkip chương trình đã vừa đăng tải bài viết xin lỗi khán giả và nói rõ về hai trường hợp sai sót gây tranh cãi trong thời gian gần đây trên báo điện tử của Đài Truyền hình Việt Nam VTV Online.

“Như chưa hề có cuộc chia ly” không lừa dối khán giả

Bài viết mở đầu bằng lời xin lỗi, nhà báo Thu Uyên đã khẳng định, rằng sai sót hai trường hợp đoàn tụ gia đình trong chương trình Như chưa hề có cuộc chia ly (NCHCCCL) không đồng nghĩa với việc chương trình cố tình lừa dối khán giả.

“Khi phát hiện ra sai sót, những người làm chương trình đã thành khẩn xin lỗi những người trong cuộc và không làm họ tổn thương, bằng chứng là đã được họ thông cảm và luôn thân thiết từ đó đến nay.

Những người làm chương trình cũng nghiêm túc xin lỗi toàn thể khán giả về sai sót và từ đó đến nay làm việc hết sức cẩn trọng và quên mình, để không xảy ra bất cứ một vụ sai sót nào nữa. Sai sót trên là hai bài học đắt giá, mà chúng tôi thường xuyên nhắc lại để ê kíp NCHCCCL cùng nhau ghi nhớ, tuyệt đối tránh sai phạm.

Chương trình NCHCCCL không ngại phải nói lời xin lỗi, vì lời xin lỗi khó khăn nhất là với nhân vật của chương trình, chúng tôi đã không e ngại. Chúng tôi chỉ không tán đồng việc cho rằng vì bị “phanh phui” vào thời điểm hiện nay, chúng tôi mới xin lỗi nhân vật là không đúng” – nhà báo Thu Uyên, chia sẻ.

Thông qua VTV, để khán giả truyền hình trên cả nước có thể hiểu rõ hơn về hai trường hợp đoàn tụ không đúng, nhà báo Thu Uyên và ê kip sản xuất chương trình đã giải thích cụ thể 2 trường hợp sai sót xảy ra trong 3 tháng đầu tiên của chương trình (12/2007 – 2/2008).

Trường hợp anh Nguyễn Hữu Thành (hiện đang sống tại ấp Tân Quy Đông, Sa Đéc, Đồng Tháp) bị cho đi từ sơ sinh, tìm mẹ có thể tên Lê Thị Út. Đây là cuộc tìm kiếm có 6 đội viên tìm kiếm tham gia, tiến hành 5 chuyến công tác, được công an xã mách bảo, nên tìm ra được một phụ nữ giống trường hợp anh Thành từ nét mặt, đến hoàn cảnh cho con đi. Có công an, hàng xóm, gia đình người phụ nữ thừa nhận và đón nhận, anh Thành rất xúc động trong số 3 của NCHCCCL phát sóng trực tiếp ngày 2/2/2008.

Như chưa hề có cuộc chia ly: Nhà báo Thu Uyên, VTV xin lỗi khán giả

Đây là trường hợp mẹ – con, mà cả 2 bên đều không thể có 1 kỷ niệm gì để khớp nối. Những trường hợp như thế này hiện nay chúng tôi đều phải nhờ đến sự hỗ trợ miễn phí của Trung tâm ADN và Công nghệ di truyền. Nhưng vào thời điểm đầu năm 2008 đó, chúng tôi chưa có điều kiện tiếp cận được với công nghệ xét nghiệm ADN.

Đến đầu năm 2011 (sau 3 năm chương trình phát sóng), anh Thành có đề nghị cho xét nghiệm ADN bí mật để hoàn toàn yên tâm, chúng tôi lập tức thực hiện, không ngại kết quả có thể không đúng. Ngày 24/5/2011, nhận được kết quả anh Thành không phải con đẻ của bà Nguyệt, chúng tôi lập tức báo để anh Thành biết, chân thành xin lỗi anh và được anh rất thông cảm. Anh Thành nhờ chúng tôi tiếp tục tìm mẹ cho anh, và luôn thân thiết với các đội viên tìm kiếm của chương trình.

Theo nguyện vọng của anh Thành không muốn cho bà Nguyệt biết kết quả như vậy, nhưng sợ dư luận ồn ào gây tổn thương, anh Thành đã cùng NCHCCCL tới báo tin và xin lỗi cho bà Nguyệt vào ngày 25/11/2013, và được bà rất thông cảm như đối với người trong gia đình.

Anh Thành đã cho biết: “Làm con người ai cũng muốn tìm lại cội nguồn của mình để con cháu nhìn nhận huyết thống. Còn đối với chương trình, mình hoàn toàn tin tưởng vào chương trình từ trước đến giờ, chứ không phải vì một chút sai sót mà có cái đánh giá khác. Mình vẫn mang ơn chương trình”, anh Thành nói thêm.

Liên quan đến sai sót về kết quả giám định mẹ – con của chương trình, anh Thành bày tỏ quan điểm: “Trong cuộc sống lúc nào cũng có sơ sót. Nhưng khi mình sai sót mà mình ém nhẹm thì cái đó là điều không tốt. Còn chương trình đã lên tiếng, đã nói với mình đàng hoàng, thì chuyện đó là không có gì hết”.

“Như vậy, chương trình NCHCCCL chỉ nhận ra sai sót sau 3 năm 3 tháng kể từ cuộc đoàn tụ, hoàn toàn không có chuyện đã có kết quả AND mà vẫn cố tình tổ chức nhận mẹ – con như một số người đã có ý kiến” – ê kíp chương trình, khẳng định.

Trường hợp đại tá Đinh Hữu Tấn tìm con nuôi Võ Văn Phước, mà ông nhận nuôi trong vòng 2-3 tháng trên đường truy kích vào tháng 4/ 1975. Đây là trường hợp khó, mà 1 nhân viên tìm kiếm đã dầy công đi tìm từ Củ Chi – Bình Dương – Vũng Tàu, gặp hàng chục nhân chứng, nhưng cuối cùng, đã tắc trách báo cáo về 1 thanh niên tên Long. Long cũng là trẻ lạc trên Đường Bảy cùng hoàn cảnh như Phước, cũng có sẹo ở gót chân. Gia đình vợ Long cũng khẳng định Long vốn tên là Võ Văn Phước. Anh Long cho biết đã rất ao ước có được người thân, nên đã rất vui mừng nhận. Vì vậy, tìm ra vào tháng 2/2008, đến tháng 8/2008, chúng tôi cho xác minh lại lần nữa, rồi mới tổ chức đoàn tụ trong NCHCCCL số 11, phát trực tiếp ngày 4/10/2008.

Sau đó, có một người mẹ có con là Võ Văn Phước đã tìm đến và Long lại dẫn bà đến gặp 1 “Phước lớn” sống tại Củ Chi. Tới lúc đó, những người làm chương trình vẫn tin là có hai Phước, chênh nhau 4 – 5 tuổi, hoàn cảnh khá giống nhau (đã đưa phóng sự này trong NCHCCCL số 12, 11/2008). Chương trình NCHCCCL vẫn thân thiết với các bên, thậm chí còn xin một doanh nghiệp hỗ trợ cho Long một xe máy để đi làm. Ông Đinh Hữu Tấn rất hạnh phúc với cuộc đoàn tụ và thường xuyên gửi thư trao đổi với nhà báo Thu Uyên.

Đến giữa năm 2011, Đội tìm kiếm kiểm tra lại hồ sơ Võ Văn Phước, thấy có khả năng Phước lớn mới đúng là con nuôi ông Tấn, nên đã đi điều tra lại. Khi đã khẳng định Long không phải là Phước, nguyên đội trưởng tìm kiếm Lê Cao Tâm đã chủ động gửi báo cáo và thư xin lỗi, sau đó đã xin phép ông Tấn để đưa Võ Văn Phước và vợ con ra Thanh Hóa thăm ông. Ông Tấn đã thông cảm với chương trình và coi cả Long và Phước như con.

Như vậy, thời điểm tổ chức đoàn tụ, tất cả đều tin tưởng vào kết quả của 2 đợt tìm kiếm, là Long chính là con nuôi ông Tấn. Sau 2 năm, Đội tìm kiếm mới phát hiện ra sai lầm, và lập tức sửa chữa, khắc phục hậu quả và được những người trong cuộc thông cảm, tha thứ và tiếp tục tin yêu. Hoàn toàn không có chuyện là chương trình NCHCCCL và nhà báo Thu Uyên cố tình ngụy tạo một cuộc đoàn tụ để lấy nước mắt khán giả.

Bà Thu Uyên cũng đưa ra lý do khi chương trình chính thức phát sóng về 02 vụ tìm kiếm trên không chính xác, là “do thời kỳ đầu chúng tôi chưa có đủ điều kiện để xây dựng một quy trình tìm kiếm và thẩm định khoa học đầy đủ. Từ tháng 3/2008, chương trình áp dụng một quy trình mới, chặt chẽ hơn nên đã không để xảy ra một sự nhầm lẫn nào tương tự”.

Ngoài ra, phía chương trình cũng cho biết, trong chương trình NCHCCCL phát sóng trực tiếp trên kênh VTV1 vào tối ngày 14/12/2013, ê kip thực hiện chương trình sẽ phát sóng phóng sự nói lại về lý do dẫn đến những sai sót đó và ý kiến phát biểu của người thân hai trường hợp đoàn tụ có sai sót đã có những đồng cảm cùng những người làm chương trình.

————————————-

Nhà báo Thu Uyên lên tiếng bảo vệ “Như chưa hề có cuộc chia ly…”

Thứ tư 27/11/2013 15:31

Hôm nay, trên website chính thức của chương trình “Như chưa hề có cuộc chia ly…”, nhà báo Thu Uyên đã lên tiếng phản bác các thông tin chỉ trích cho rằng chương trình đã ngụy tạo để lừa khán giả.

Còn đúng 3 ngày nữa là Chương trình NHƯ CHƯA HỀ CÓ CUỘC CHIA LY (NCHCCCL) tròn 6 năm hoạt động. 397 cuộc đoàn tụ, trên 600 cuộc tìm ra, trên 70.000 thông tin đăng ký tìm người thân. Rất tiếc, vào thời điểm như thế này, chúng tôi phải đối mặt với những lời chỉ trích ác ý và nhiều lời vu khống. Những lời chỉ trích xuất phát từ các bài viết của luật sư Trần Đình Triển trên trang facebook cá nhân và trên trang điện tử Soha.vn của Vina Corp,. Hai vụ việc được mổ xẻ và cho là NCHCCCL đã ngụy tạo để đánh lừa khán giả, liên quan đến 2 cuộc đoàn tụ của NCHCCCL số 3 và NCHCCCL số 11. Xin nêu từng việc một.

Một trong 2 vụ việc được nhắc đến, là “MS23 – Nguyễn Hữu Thành tìm mẹ Lê Thị Út”. Một cuộc đoàn tụ đã được tổ chức trong Gala NCHCCCL số 3, phát sóng trực tiếp ngày 2/2/2008. (Tham khảo tại http://haylentieng.vn/tvshow/nchcccl-so-3/)

Trong bài viết ngày 22/11/2013 của luật sư Trần Đình Triển, việc này được diễn tả như sau:

“Tóm lược nội dung là: 1 người phụ nữ trong chiến tranh yêu thương 1 đồng đội nhưng vì công tác bí mật không thể công khai được. Sau này người đồng đội đó đã hi sinh. Chị phụ nữ đó có thai, khi sinh nở phải trốn về nhà chị gái, do yêu cầu công tác bí mật nên phải nhờ chị gái gửi con vào Cô nhi viện. Sau năm 1975 hình ảnh về người yêu và người con luôn hiện về trong chị. Dài theo năm tháng chị cũng phải tìm 1 tổ ấm cho mình. Chị lấy chồng, sinh được 5 người con.

Khi nhân viên của chị Thu Uyên đến gặp để tìm giúp chị người con bị thất lạc bao năm nay. Mặc dù tuổi đã cao, bàn tay chai sạn, nhăn nheo hết, móng tay xỉn vàng do bùn đất bám lâu ngày nhưng chị vẫn đồng ý cho họ cắt móng tay và nhổ tóc mình để giám định ADN với người con đang thất lạc cũng đang nhờ chương trình của chị Thu Uyên tìm mẹ. Đối chiếu thông tin, 1 số nhân viên can ngăn chị Thu Uyên chưa nên phát sóng vì có 1 số dấu hiệu nghi ngờ không phải là mẹ con, cần giám định ADN để đảm bảo chắc chắn. Nhưng chị Thu Uyên vẫn tổ chức thực hiện phóng sự, chương trình đó hàng triệu người theo dõi đã khóc, chị Thu Uyên cũng khóc mặc dù giám định ADN cho kết quả là không phải mẹ con (xin gửi bản giám định AND kèm theo dưới bài viết). Hiện tại người mẹ tìm con thật chưa tìm được, người con tìm mẹ đẻ ra mình cũng chưa tìm được. Chị Thu Uyên đã tạo dựng lên 1 quan hệ mẹ – con, còn gì đau lòng hơn? Nhưng đến nay VTV không dám nói lên sự thật đó và chị Thu Uyên không dám nhìn thẳng vào sự thật về sự việc đó.

Thực chất, câu chuyện là: Anh Nguyễn Hữu Thành, được cho Cô nhi viện từ lúc sơ sinh, gửi đơn nhờ NCHCCCL tìm mẹ (chứ không phải người mẹ đăng ký tìm con). Anh chỉ có 2 tờ giấy mà anh nhận được từ Cô nhi viện, trong đó nhiều thông tin nhất là Tờ ủy thác Cô nhi có ghi tên người mẹ Lê Thị Út, sinh năm 1949, ngụ tại An Hữu, quận Giáo Đức, tỉnh Định Tường; có chữ ký người làm chứng là “Lê Văn Được”.

PhanhoibaivietLSTrien (2)

Chúng tôi đã cử 4 đội tìm kiếm tiến hành 5 chuyến công tác tại Tiền Giang và Đồng Tháp. Cuộc tìm kiếm bắt đầu từ khi Chương trình NCHCCCL còn chưa lên sóng và kéo dài hơn 4 tháng liên tục. Đây là hồ sơ thứ 8 được “đóng” đối với Đội Tìm kiếm thuộc Công ty Truyền thông Sài Gòn Buổi Sáng (SGBS) – đối tác sản xuất của VTV trong Chương trình này. Địa bàn tập trung tìm kiếm là An Hữu, huyện Cái Bè, tỉnh Tiền Giang. Quá trình tìm kiếm được kể sơ qua trong Chương trình trực tiếp và được ghi lại trong hồ sơ lưu MS23. Tìm theo tổ hợp tên “Lê Thị Út – Lê Văn Được” không ra. Tìm theo tra cứu tên của những bà Lê Thị Út sinh năm 1949 cũng không ra. Cuối cùng, Đội viên Tìm kiếm Lý Trung Dũng nhận được thông tin mách bảo từ Công an xã Thiện Trung, cho biết trong Ấp, có một gia đình có hoàn cảnh phải cho con đi đúng như vậy, nhưng không thể khai tên thật, mà phải mượn tên của người hàng xóm là Lê Thị Út, vì người mẹ lúc đó là du kích. Như vậy, thông tin khai trên Tờ Ủy thác có thể không chính xác. Kết hợp với việc trước đó nhờ tra cứu số căn cước của người mẹ được ghi trên giấy cũng không ra kết quả nào, chúng tôi đã khẳng định: Thông tin trên Tờ Ủy thác là thông tin giả. Gia đình, người mẹ, người dì, người hàng xóm Lê Thị Út đều khẳng định thời điểm, địa điểm cho con đi trùng khớp với hồ sơ tìm kiếm.

Đây là trường hợp một bên khớp thông tin hoàn toàn, một bên lại không có một chút trí nhớ nào (vì chia ly từ lúc sơ sinh). Những trường hợp như vậy hiện nay, NCHCCCL phải nhờ xét nghiệm ADN mới quyết định. Nhưng, vào đầu năm 2008, NCHCCCL vừa hoạt động được vài tháng, chưa hề có sự hợp tác giúp đỡ từ Trung tâm Phân tích ADN và Công nghệ Di truyền (TT ADN), nên chúng tôi tin vào sự trùng hợp hiếm có giữa hoàn cảnh của anh Thành với người mẹ du kích. Do đó, một cuộc đoàn tụ được tổ chức, trong sự xúc động chân thành của những người trong cuộc, ekip thực hiện, cũng như khán giả truyền hình.

Đầu năm 2010, Chương trình nhận được lời đề nghị hỗ trợ từ TT ADN của bà Nguyễn Thị Nga. Kể từ đó, mọi trường hợp người đăng tìm hoặc và người được tìm ra không có hoặc không đủ trí nhớ để so sánh và khớp nối, NCHCCCL đều nhờ TT ADN giám định để xác định quan hệ huyết thống chính xác tuyệt đối.

Quay trở lại trường hợp anh Nguyễn Hữu Thành – bà Nguyệt, họ vẫn coi nhau là mẹ con gắn bó. Tuy nhiên, sau 3 năm, anh Thành có cảm giác chưa thật mật thiết, nên anh nói riêng với NCHCCCL, rằng anh muốn được xét nghiệm ADN cho hoàn toàn yên tâm. Thực tế là anh đã bí mật lấy tóc và móng tay vừa cắt của mẹ Nguyệt, để gửi cùng với phiến mẫu máu của anh, chuyển qua NCHCCCL tới TT ADN. Chương trình thấy có nghĩa vụ phải làm việc này cùng với anh. Chúng tôi chấp nhận kết quả có thể cho thấy chúng tôi đã tìm không chính xác, miễn là người trong cuộc như anh Thành được yên tâm.

Bản kết quả ADN mà ông Triển đưa trên website đúng là do TT ADN của bà Nguyễn Thị Nga cung cấp về trường hợp anh Nguyễn Hữu Thành và bà Nguyễn Thị Nguyệt. Ngày ký: 24/5/2011, tức là 3 năm 3 tháng sau cuộc đoàn tụ. Tuy nhiên,  bài viết của ông Triển đã buộc tội chúng tôi đã tổ chức thực hiện chương trình “mặc dù giám định ADN cho kết quả là không phải mẹ con”,  “Chị Thu Uyên đã tạo dựng lên 1 quan hệ mẹ – con”, “mẹ giả – con giả”….

Từ khi nhận kết quả, NCHCCCL coi vụ việc sai lầm này là bài học xương máu. Cùng với vụ “Võ Văn Phước” sau đó, là 2 vụ việc nghiêm trọng mà chúng tôi luôn nhắc lại trong ekip thực hiện, đặc biệt trước những bạn trẻ sau này mới tham gia và không biết về những vụ đó, để tự răn nhau, để không bao giờ xảy ra những việc tương tự. Nhận được kết quả, chúng tôi đã chân thành xin lỗi anh Thành, và được anh thông cảm, tiếp tục nhờ NCHCCCL đi tìm mẹ đẻ cho anh, và anh bảo anh chưa muốn cho mẹ Nguyệt biết. Cho đến khi LS Triển đăng bài về trường hợp của anh với dụng ý bôi nhọ NCHCCCL, anh Thành đã bức xúc và đã trực tiếp nói lên ý kiến của mình

LS Trần Đình Triển có thể đổ lỗi cho “người giấu mặt” cung cấp thông tin cho ông, về những buộc tội sai trái trong bài viết. Nhưng, ông Triển sẽ giải thích thế nào về thông tin mà anh Thành vừa nói trong videoclip?
Đây mới là vấn đề: Vào lúc 09h50 sáng ngày 21/11/2013, anh Thành nhận được 1 cuộc điện thoại từ số thuê bao 09144499xx(còn lưu trong máy). Một giọng nam tiếng Bắc xưng là người của VIETTEL hỏi thông tin để “báo cáo tổng kết Chương trình”. Người này hỏi anh Thành đã được đoàn tụ trong số mấy, tháng nào, năm nào. Anh Thành trả lời: Số 3, tháng 2/2009.

Theo xác minh của chúng tôi, số điện thoại 09144499xx là số doVăn phòng Luật sư Vì Dân, địa chỉ 28 ngõ 81 Đặng Văn Ngữ, Hà Nội. Theo văn bản chính thức của Văn phòng này, tại http://luatvidan.vn/index.php?f=news&do=print&id=549, số điện thoại trên được LS Trần Đình Triển sử dụng.

Thế có nghĩa là, trước khi tung bài trên facebook cá nhân (vào ngày 22/11/2013), ông Triển đã thăm dò và nắm rõ thời điểm anh Thành gặp bà Nguyệt diễn ra 3 năm 3 tháng trước khi có xét nghiệm ADN. Như vậy, có thể kết luận, LS Trần Đình Triển đã cố tình vu khống nhà báo Thu Uyên và Chương trình NCHCCCL.

Ngoài nội dung trên, bài viết của ông Triển còn chứa thông tin vu khống khác nữa: Một  gia đình ở Củ Chi tìm 1 người thân thất lạc từ năm 1975 mà Sài Gòn Buổi sáng có đầy đủ thông tin, nhưng một người Công ty đòi 30 triệu mới cấp cho. Họ đành lòng đi về và rất may nhờ 1 người đã cung cấp được thông tin và đầu năm 2013 gia đình họ đã đoàn tụ”. Chúng tôi đã làm việc với Luật sư để khởi kiện về những sự vu cáo này.

Chương trình NCHCCCL do VTV hợp tác với SGBS sản xuất, mà trong đó, việc tìm kiếm và xử lý thông tin do SGBS đảm nhận, vì VTV không có chức năng tổ chức tìm kiếm. Nội dung thông tin người đăng ký gửi đến cho NCHCCCL được bảo mật chặt chẽ, và chỉ cung cấp khi chúng tôi đã xác minh đúng người đúng việc. NCHCCCL là chương trình nhân đạo, tuyệt đối không thu một đồng phí nào của bất cứ ai đăng ký, nhờ tìm người thân. Khi tìm ra, cả bên tìm lẫn bên được tìm cũng tuyệt đối không phải trả bất cứ một khoản phí nào. Thành viên của ekip thực hiện NCHCCCL không nhận tiền, nhận quà của nhân vật được đoàn tụ và của những người đăng ký. NCHCCCL còn tổ chức đưa đón, lo nơi ăn chỗ ở cho những người đến tham dự Chương trình, và kêu gọi hỗ trợ trực tiếp – tự trao cho nhân vật có hoàn cảnh khó khăn. Chương trình hoạt động 6 năm, với hơn 70.000 yêu cầu tìm kiếm, hơn 600 cuộc tìm ra, tuyệt đối không để xảy ra tiêu cực, phàn nàn.

Chúng tôi sẽ tiếp tục thông tin về trường hợp “Võ Văn Phước”.

Đỗ Minh Hoàng

Tổng Giám đốc Công ty Truyền thông Sài Gòn Buổi Sáng

Đội trưởng Đội Tìm kiếm

Nhà báo Thu Uyên:

Khi những bài viết có dụng ý bôi nhọ được đưa lên trên facebook cá nhân, một số khán giả vốn rất yêu quý Chương trình đã gọi điện, đề nghị chúng tôi giải thích. Một số bạn bè tỏ ra mất lòng tin. Nghe nói rất nhiều comment trên những trang mạng cá nhân phỉ nhổ tôi. Nếu là chuyện cá nhân, tôi không quan tâm. Nhưng đây là về VTV và NCHCCCL, là nơi mà đông đảo khán giả đã đặt niềm tin về những điều tốt đẹp và nhân nghĩa. Tôi xin trả lời trên website chính thức của NCHCCCL, và không thấy rằng cần phải đưa lên Chương trình hay báo chí chính thống để trả lời cho nhưng thông tin trên facebook hoặc các trang mạng không chính thức khác.Tôi biết vì sao LS Trần Đình Triển nhằm vào tôi ở thời điểm này. Ông Triển có những thân chủ cần đến việc hạ uy tín của tôi, để cản trở tôi và những đồng đội của tôi trong cuộc đấu tranh chống lừa đảo đội lốt tâm linh? Tôi cũng biết rõ ông Triển sẽ định bôi nhọ tôi bằng cách gì nữa, với kiểu vu khống và chọc ngoáy dư luận như ông Triển đã làm. Ông cứ làm. Những người vững tin vào chúng tôi thì vẫn ở đó bên cạnh chúng tôi, và dư luận cũng sẽ tự lựa chọn. Dù là được ủng hộ nhiều hơn hay ít hơn, chúng tôi vẫn nhất định phải làm tiếp những điều đã làm: chặn tay những kẻ lừa đảo thân nhân liệt sĩ, và trên nữa, được cùng mọi người trong xã hội ta tham gia khôi phục lại chữ tâm linh đúng nghĩa, thờ cúng mẹ cha ông bà tổ tiên, thờ những anh hùng liệt sĩ và những người thầm lặng đã mang lại cho chúng ta đất nước này, hòa bình này.

Đọc lại những trang hồ sơ, xem lại những chương trình của gần 6 năm về trước, tôi thấy có khờ dại, vụng về. Nhưng cũng thấy cái tâm của từng người trong cuộc. Tôi sẽ xin phép người đăng ký để được phép đưa một hồ sơ lên website, để khán giả biết chúng tôi đã tìm kiếm như thế nào, đã để bao nhiêu sự chân thành của mình vào những cuộc tìm kiếm và suy luận nhằm cho một người tìm được người thân. Ai nghi ngờ những giọt nước mắt của NCHCCCL là giả dối, ai nghi ngờ những giây phút đoàn tụ trên trường quay là ngụy tạo, thì chúng tôi chỉ biết tiếc cho người đó mà thôi.

Tôi nghĩ rằng sẽ có người thắc mắc, vì sao khi biết nhầm lẫn, chúng tôi lại không xin lỗi. Xin phép thưa rằng, trong cả 2 trường hợp sai (MS23 – Nguyễn Hữu Thành và MS74 – Võ Văn Phước), chúng tôi đều lập tức báo cáo với người trong cuộc, và khắc phục hậu quả ngay. Cả 2 trường hợp, chúng tôi tìm ra sự thật đều sau sau hơn 2 năm. Còn có ân hận, hối tiếc hay không? Vô cùng. Nếu không biết ân hận, có lẽ với bể thông tin như chúng tôi đang xử lý, đã xảy ra vô cùng nhiều sai lầm không kiểm soát nổi. Nếu không ân hận, can cớ gì chúng tôi phải thường nhắc đi nhắc lại 2 trường hợp này trong các cuộc họp, khi cần nhắc nhở mỗi thành viên của ekip NCHCCCL nhiệt tình nhưng thận trọng, cảm động nhưng tỉnh táo khi xử lý những phần việc được giao liên quan đến kết nối người thất lạc.

Dù sao, có 1 đợt tấn công như thế này cũng hay. Chúng tôi lần nữa xem lại mình, xốc lại tinh thần, và bắt đầu những cuộc tìm kiếm mới và những việc thật cụ thể để mang lại chút ít gì tốt đẹp cho những gia đình có công và cho những người chịu cảnh chia ly.

 Nhà báo Thu Uyên – VTV

Phụ trách Chương trình Như chưa hề có cuộc chia ly và Trở về từ ký ức
Nguồn: Hãy lên tiếng (Bản quyền thuộc chương trình Như chưa hề có cuộc chia ly…)

——————————————

Sự thật về chương trình như chưa hề có cuộc chia ly lần thứ 11

Minh Nguyễn

Cách đây năm năm, vào đêm mồng 4 tháng 10 năm 2008, có lẽ chưa bao giờ những người thân của gia đình Đại tá Đinh Hữu Tấn, các bạn bè là cựu chiến binh thuộc Sư đoàn 320B cũng như những cựu chiến binh thuộc các đơn vị mà ông Tấn từng lãnh đạo trước đó và sau này, lại xúc động đến như thế, khi tất cả được chứng kiến khoảnh khắc người lính già đang bị căn bệnh Parkinson làm chân tay run lẩy bẩy, chồm bật dậy, lật đật ôm chầm lấy cậu con nuôi Võ Văn Phước từ trong sân khấu mếu máo bước ra trường quay. Hai cha con nghẹn ngào không nói nên lời, nước mắt chảy tràn, khiến tất cả bỗng chốc lặng đi.

Đó là buổi truyền hình trực tiếp chương trình NHƯ CHƯA HỀ CÓ CUỘC CHIA LY (NCHCCCL) trên VTV1 của Đài Truyền hình Việt Nam lần thứ 11. Điều đặc biệt gây xúc động đối với khán giả còn vì, đây là sự đoàn tụ hiếm hoi giữa một cán bộ chỉ huy Quân đội trong cuộc giao tranh đẫm máu, đã nhận một em bé con một người lính bên đối phương làm con nuôi, khi em bị lạc gia đình giữa dòng người di tản đang hoảng loạn. Mặc dù theo lệnh của trên, anh phải giao lại cho bộ đội địa phương, nhưng không vì thế mà anh quên được tình cảm của cậu bé đối với mình trong những ngày ngắn ngủi ấy. Anh đã đưa cậu bé đi từ Cheo Reo Phú Bổn, dọc theo đường Bảy, hành quân vào Nam chiến đấu, rồi dừng lại ở Củ Chi. Những năm tháng sau chiến tranh, anh mòn mỏi hỏi thăm về Võ Văn Phước, viết cả lên báo Cựu chiến binh và nhờ rất nhiều người tìm kiếm thêm, nhưng bặt vô âm tín.

Đại tá Đinh Hữu Tấn tìm lại được đứa con nuôi, không chỉ làm cho tinh thần anh thoát khỏi sự bứt rứt nhớ thương trong mấy chục năm qua, mà cả gia đình anh và bạn bè khắp nơi đều nhận thấy niềm vui của anh đã trọn vẹn. Tôi là người rất thân với Đại tá, cho nên niềm vui của anh cũng là niềm vui của tôi và gia đình tôi. Tôi từng được anh kể nhiều về những ngày cuối cùng trong cuộc chiến tranh Nam Bắc ấy. Chuyện về Võ Văn Phước bao giờ cũng được anh nói nhiều, viết nhiều. Chính vì thế, khi nhận được tin của chương trìnhNCHCCCL báo về gia đình, anh phấn khởi và hồi hộp lắm. Anh sắp xếp và chuẩn bị. Anh điện cho tôi và nhiều người thân về những kế hoạch, những dự định về tương lai khi có thêm một thành viên mới trong gia đình mình. Cứ như vợ chồng người lính già vừa sinh thêm một đứa con trong cuộc đời đã quá chiều muộn rồi. Anh nói: “Mình có ít tiền tiết kiệm đã thủ sẵn túi rồi nhé”. Tôi hỏi: “Thế anh có định đưa cháu về ngoài Bắc cùng anh không?”. “Cũng có thể lắm chứ!”. Rồi anh cười, tiếng cười của một người lính già mà nghe sao trẻ trung như của một chàng thanh niên mới lớn thế không biết. “Mình cứ nghĩ nó vẫn còn tý tẹo cậu ạ. Thằng bé nó hay lắm, nó tình cảm lắm, đêm ngủ nó thủ thỉ với mình đủ điều… không biết bây giờ nó bao lớn, không biết nó có nhận ra mình nữa không đây!”.

Thế nhưng, sau cuộc gặp mặt, được biết cuộc sống hiện tại của Phạm Văn Long (tên mới của Võ Văn Phước theo giới thiệu của MC Thu Uyên cho Đại tá Tấn) và vợ con cũng rất ổn. Vì thế, anh em chúng tôi theo gia đình Long lên thăm bố mẹ vợ của anh ta ở Tân Uyên Bình Dương mà thôi chứ không còn dự định gì khác như tôi nghĩ lúc đầu. Ở đây chúng tôi được biết vợ chồng Long – Trang cũng có một nếp nhà nhỏ cạnh nhà bố mẹ vợ, lại được gia đình bên vợ cho một vườn cao su sắp thu hái. Hiện tại vợ đi làm công nhân, còn chồng ở nhà lo toan mọi việc trong gia đình. Đại tá đã có những tình cảm hết sức mặn nồng khi gặp gỡ với gia đình bên vợ của Long/Phước. Hôm ấy, có bao nhiêu tiền mang theo anh đưa hết cho vợ chồng Phạm Văn Long. Anh nói với ông Lữ thân sinh ra cháu Trang: “Tôi không biết phải cảm ơn ông bà như thế nào nữa, vì ông bà và gia đình trong một thời gian dài đã giúp đỡ con chúng tôi nên người, lo cho nó có vợ có con đề huề như thế này, thật cảm động lắm. Nhưng cũng nói thật với ông bà, nếu như thằng Phước ở với chúng tôi ngay từ bé, nó không đến nỗi lận đận như trước khi đến với con ông bà đâu. Sự đời tréo ngoe như thế ai mà biết được, phải không ông? Và lúc này, cũng xin ông bà thông cảm cho, tôi chưa có điều kiện lo được cho các cháu. Vì vậy, một lần nữa, tôi lại nhờ ông bà, ông bà hãy thay chúng tôi giúp đỡ các cháu trong thời gian tới. Chưa biết rồi cuộc sống tới đây sẽ như thế nào, nhưng tôi tin – rất tin rằng – sau lần gặp gỡ này, các cháu sẽ nỗ lực vươn lên. Tôi và ông bà sẽ không phải hổ thẹn về chúng đâu!…”.

Vợ chồng Đại tá Đinh Hữu Tấn và gia đình Phạm Văn Long cùng bố mẹ vợ
Vợ chồng Đại tá và vợ chồng Phạm Văn Long

Sau khi vợ chồng anh Đinh Hữu Tấn ra Bắc, gia đình Phạm Văn Long vẫn thường xuyên xuống gia đình tôi chơi. Tôi có hỏi Long nhiều chuyện về gia đình trước lúc bị thất lạc. Nhưng thật kỳ lạ, Long không hề nhớ một chuyện gì về gia đình mình hồi còn nhỏ. Khi trả lời tôi, cậu ta thường nhìn đi chỗ khác và hay nói lảng sang những chuyện không đâu. Rồi một lần chỉ có cô Trang đưa hai cháu xuống. Cô báo tin có một người đến nhận Phạm Văn Long là con đẻ sau khi xem NCHCCCL. Ông ta nói nếu hai vợ chồng đồng ý thì đến quê ông ta mà ở. Nhưng vợ chồng Long không chịu. Tôi không nhớ chi tiết quê hương của người tự nhận cha kia ở đâu, nhưng tôi có khuyên cô Trang về nói với Long: Để biết sự thật, trước hết phải xác định ADN xem như thế nào. Nếu mà xác định đúng thì bố con nên nhận nhau, vì dù sao ông ấy cũng là cha đẻ của mình, ông không có lỗi khi để đứa con bị thất lạc. Một lần khác Trang xuống báo tin Long bỏ đi theo một người nào đó ở Vũng Tàu biệt tăm biệt tích… Sự bỏ đi này cũng giống như trước khi có cuộc tìm kiếm của nhân viên trong chương trình NCHCCCL. Họ đã tìm thấy Long cũng dưới Vũng Tàu, sau đó Long mới trở về với gia đình để gặp “bố nuôi”. Rồi Trang báo tin thêm người nhận cha của Long không muốn xác định ADN, ông ta nói: “Xác định ADN tốn 20 triệu, chi bằng tiền đó tao cho chúng mày!”. Tôi hơi lạ về những chuyện mà cháu Trang kể nhưng không muốn đi sâu tìm hiểu, và sự thể sau này như thế nào tôi cũng không được biết. Bẵng đi một thời gian dài sau đó, Trang lại đưa con xuống chơi, nói là Long đã về, nhưng không nói vì sao anh ta không cùng xuống. Lần ấy sắp nghỉ hè. Hai vợ chồng định đưa con ra thăm bố nuôi ở Thanh Hóa nhưng ngặt nỗi không có tiền đi lại. Lần nào cháu Trang đưa các cháu xuống tôi cũng cho các cháu tiền, lần ấy tôi cho Trang mượn đủ tiền tàu xe đi lại.

Vào năm 2011, đột nhiên tôi nhận được một tập tài liệu đánh máy rất dày do anh Đinh Hữu Tấn gửi tới. Trong tập tài liệu có một bức thư viết tay của anh Tấn. Bức thư với nét chữ nguệch ngoạc, rời rạc. Hình như anh viết trong một trạng thái tinh thần không ổn. Chưa bao giờ anh viết cho tôi một bức thư với tâm trạng lạ lùng như thế, nó có vẻ day dứt và… thế nào ấy, rất lạ! Thậm chí tôi không nhận ra giọng văn thường ngày vốn dĩ rất dí dỏm tình cảm của anh nữa. Anh nói chuyện về đứa con nuôi, rồi chuyển sang nói những chuyện đâu đâu, rất lẫn lộn. Tôi không hiểu. Sau này tôi mới biết anh đã chớm bị một chứng bệnh mới: trầm uất, về sau nữa thì chuyển thành bại não rồi mất hẳn trí nhớ. Cuối thư đó anh nói: “Em xem mớ tài liệu này và khuyên anh nên như thế nào nhé”! Và anh ghi lại địa chỉ của người gửi tài liệu cùng với những số điện thoại cần tìm.

Tôi ngẩn ngơ một lúc rất lâu. Sau khi tĩnh tâm lại tôi mở tập tài liệu ra… Trời đất. Thì ra chương trìnhNCHCCCL lần thứ 11 ấy có vấn đề hết sức nghiêm trọng. Phạm Văn Long không phải là Võ Văn Phước! VTV đã hư cấu câu chuyện vốn dĩ rất đẹp đẽ của Đại tá Đinh Hữu Tấn, phù phép biến một Võ Văn Phước mạo danh, sum họp với người lính già hiền lành, chất phác, bao năm trời mòn mỏi mong gặp lại người con nuôi của mình y như thật, làm cho triệu triệu người trên đất nước này thổn thức xúc động rơi nước mắt cùng với những người thật trên trường quay hôm đó của VTV1. Một sự giả mạo lạnh lùng, làm tôi không thể nghĩ Đài Truyền hình Việt Nam lại có thể đang tâm dàn dựng để lừa dối người xem như thế.

Bức thư của người gửi tập tài liệu nói anh biết rất rõ đội tìm kiếm trong chương trình NCHCCCL gồm những ai và việc tìm kiếm con nuôi của Đại tá Đinh Hữu Tấn do Phan Hiếu đảm nhiệm. Một ngày nọ, Phan Hiếu báo đã tìm ra Võ Văn Phước được đổi tên là Phạm Văn Long ở ấp Phú Bưng, xã Phú Chanh, Tân Uyên, Bình Dương. Thế nhưng trong CÔNG TY TNHH TRUYỀN THÔNG SÀI GÒN BUỔI SÁNG, nơi đang hợp tác với Đài Truyền hình Việt Nam thực hiện các chương trình NCHCCCL, có những người khẳng định Phạm Văn Long không thể là Võ Văn Phước. Sau đó Công ty Truyền thông Sài Gòn Buổi sáng đã họp, xác định điều đó và đuổi việc Phan Hiếu. Tuy nhiên không hiểu vì lý do gì chương trình NCHCCCL vẫn cứ tổ chức để Phạm Văn Long không phải con nuôi Đinh Hữu Tấn “sum họp” với ông. Bức xúc trước sự việc đó, một nhân viên trong đội tìm kiếm đã tự bỏ tiền ra tổ chức tìm cho ra Võ Văn Phước và đã tìm thấy qua rất nhiều lần đi lại hỏi han những người quanh khu vực Củ Chi.

Có một chi tiết khá thú vị. Bà Võ Thị Dơi mẹ đẻ của Võ Văn Phước (thường trú tại: thôn Phước Hữu, thị trấn Phước Bửu, huyện Xuyên Mộc, Bà Rịa Vũng Tàu), sau khi xem chương trình NCHCCCL, đã lần mò tìm đến gia đình Long ở Bình Dương. Tại đây Phạm Văn Long thú nhận mình không phải là Võ Văn Phước, mà chỉ là bạn với Võ Văn Phước mà thôi. Cuối cùng Long đã dẫn bà Dơi đến nhà Phước. Thế là, khi người nhân viên điều tra tìm kiếm Võ Văn Phước, sau khi tìm đến các nhân chứng khác, cuối cùng anh tìm đến nhà Võ Văn Phước, thì hai mẹ con đã sum họp. Nhờ cuộc sum họp này Phước mới đủ căn cứ làm hộ khẩu và chứng minh nhân dân, chấm dứt 46 năm không có giấy tờ tùy thân. Sự kiện Phạm Văn Long thú nhận không phải Phước mà chỉ là người quen của Phước, càng chứng tỏ Long đã cố tình mạo danh để nhận con nuôi với người bố chưa từng gặp mình bao giờ. Trách chi, trong chương trình phát trực tiếp Long chỉ nhận mình mới hai, ba tuổi lúc gặp ông Tấn nên không biết gì cả, trong khi Đại tá Đinh Hữu Tấn nói gặp Phước khi ấy đã 6, 7 tuổi rồi.

Gia đình Võ Văn Phước thật và ông bà Đinh Hữu Tấn

Cuối thư người nhân viên điều tra viết: “Thưa bác, nếu sức khỏe của bác tốt, xin mời bác vào Sài Gòn một chuyến để gặp lại Phước và gia đình Phước. Hoặc ngược lại, nếu được sự cho phép của bác, cháu sẽ bố trí cho vợ chồng Phước ra Thanh Hóa gặp bác vào dịp hè năm nay. Cháu xin lo tất cả kinh phí nếu bác vào Sài Gòn, hoặc gia đình Phước ra Thanh Hóa”.

Còn khuyên gì nữa, tôi nói với Đại tá trên điện thoại, hãy nhận lời để anh nhân viên điều tra tốt bụng hiếm có này bố trí cho các cháu ra thăm, sức khỏe của anh bây giờ sao đi lại được. Đại tá cười lớn: “Lúc thì không có đứa con nào, bây giờ thì có tới hai đứa. Thôi thì mình nhận cả hai, càng đông con càng vui!”.

Câu chuyện về chương trình NCHCCCL lần thứ 11 mà Thu Uyên đã phát sóng bất chấp sự phản đối của những người khác, Đại tá Đinh Hữu Tấn nói: “Dù sao tôi thấy những người làm chương trình cũng rất tận tình với mình. Họ đã cho tôi tiền đi lại, vào Sài Gòn được tiếp đón chu đáo, lại có chỗ ăn ở đàng hoàng, còn mong gì hơn thế! Trong lúc trước đây mình đi tìm kiếm, phải chi phí đi lại rất tốn kém, mà cũng không tìm ra. Còn… Phạm Văn Long không phải Võ Văn Phước là điều rất đáng tiếc. Nhưng, trong xã hội mà chúng ta đang sống, có biết bao nhiêu chuyện đáng tiếc như thế đang xảy ra hàng ngày hàng giờ ai mà đếm xuể. Có những chuyện còn tày đình hơn thế rất nhiều, ví dụ như nạn tham nhũng chẳng hạn. Chúng ta nói chống, chống triệt để, chống đến cùng, nhưng thực chất toàn là đấm bị bông cho vui thôi. Hay các Tập đoàn kinh tế Nhà nước, “những quả đấm thép” đang ngày càng “đấm” vào nền kinh tế đất nước thì sao? Cho nên tôi cũng không muốn bới móc chuyện này ra làm gì, mình mệt mỏi lắm rồi, để như vậy đi. Nhưng tôi tin chắc, cái gì xấu xa thì cuối cùng, dù bọc kỹ đến đâu cũng tự nó lòi ra thôi”.

Chiều ý anh, tôi cũng để sự việc khép lại. Tuy nhiên, tôi thấy thật tội cho Võ Văn Phước, người con nuôi chính thức của ông. Cuộc sống của Phước rất lận đận. Giá như không có Phạm Văn Long xen vào hay chỉ cần Phạm Văn Long chỉ dẫn cho những người tìm kiếm biết về Võ Văn Phước, thì câu chuyện đâu đi xa đến thế này (tất nhiên không thể kết luận đây là dụng ý của cá nhân Phạm Văn Long bởi nếu là dụng ý cá nhân thì Long đã không dễ dàng thú nhận với bà mẹ đẻ của Phước và dẫn bà đến nhà Phước, điều đó chứng tỏ lương tâm Long thật ra vẫn còn trong trắng; nhưng Long chịu sự chỉ đạo từ đâu để có chuyện đóng kịch “thế chân” Võ Văn Phước trên sân khấu truyền hình thì phải xác định thật rõ ràng). Và giá như Võ Văn Phước được đoàn tụ cùng cha nuôi chính thức của mình ngay trong cuộc gặp gỡ đầu tiên do Đài Truyền hình bố trí, thì cuộc hội ngộ trọn vẹn biết bao nhiêu. Dù rằng Võ Văn Phước đã được gặp cha nuôi do kinh phí của nhân viên điều tra (vì cảm kích và bức xúc đã tự bỏ tiền túi) đài thọ, nhưng trong con mắt của những người chứng kiến chương trình giả mạo như ông Năm Nhuần, Huyện đội trưởng Huyện đội Củ Chi, Đại tá Dương Quốc Minh, Huyện đội phó và vợ ông là bà Huỳnh Thị Thảo, người có công nuôi Võ Văn Phước, không thể nói họ không bị tổn thất niềm tin rất nặng vào Đài Truyền hình Trung ương vì đã lừa đảo chính họ. Và nếu như, hàng chục triệu người xem truyền hình buổi phát sóng trực tiếp lần thứ 11 biết rằng đấy là một buổi sum họp ngụy tạo, chắc chắn họ vô cùng thất vọng về chương trình này và sẽ nghĩ rộng đến nhiều chương trình truyền hình khác nữa mà bao nhiêu con người hàng ngày để mắt trông vào, không hiểu có mấy phần là sự thật và mấy phần là dàn dựng ra, như người ta dàn dựng vụ án oan Nguyễn Thanh Chấn ở Bắc Giang, bắt Chấn tập dượt cách giết người để quay phim lại trước khi xử án. Tôi lại lan man nghĩ ngợi, những việc phải dàn dựng do áp lực này khác từ đâu đó, thôi thì không nói, còn ở đây, có áp lực gì đâu mà phải lừa dối các bậc cao niên đáng kính như người lính già từng trải bao phen chinh chiến, chỉ huy Trung đoàn lập nhiều chiến công Đinh Hữu Tấn? Có thế do mối lợi tiền bạc nào đó được Nhà nước cấp cho theo quy định của chương trình này chăng? Nếu thế thì những người làm chương trình như Thu Uyên có trách nhiệm đến đâu? Bởi vì đây là một sự vô lương trắng trợn mà không hề biết rằng chính họ đã làm cho đạo đức xã hội bị xói mòn. Ai còn tin được phát ngôn thật giả ở những con người như thế nữa.

Mới đây, xem Chuyên mục phỏng vấn trên (VTV News) có bài “Trò chuyện với nhà báo Thu Uyên”. Một bạn đọc hỏi: “Tôi đã theo dõi chương trình Như chưa hề có cuộc chia ly và giờ là Trở về từ ký ức của nhà báo Thu Uyên. Tôi rất cảm động mỗi khi xem chị dẫn và tôi cảm nhận được cảm xúc thật của chị trong đó. Nhưng tôi có thắc mắc, như trong Như chưa hề có cuộc chia ly, chị đã khóc rất nhiều và có bao giờ chị mệt mỏi vì điều đó?”. Nhà báo Thu Uyên trả lời: “Khi thấy các gia đình được đoàn tụ, cảm xúc của chúng tôi rất lạ lùng, chúng tôi chảy nước mắt và cười, tôi nói như thế thay cho cả ê-kíp cả chương trình chúng tôi. Để làm nên một cuộc đoàn tụ, mất rất nhiều thời gian và trong cả quá trình đấy, chúng tôi vì có rất nhiều việc phải làm nên không phải khóc nhiều lắm dù đó là những câu chuyện rất bi thương. Mệt mỏi thì có mệt mỏi nhưng vì nghĩ không thể để những người gửi thư cho chương trình phải chờ đợi lâu và thất vọng nên chúng tôi rất cố gắng. Và thật kỳ lạ là chúng tôi càng cố gắng làm thì dường như càng có thêm sức.”

Không biết nên bình luận phần trả lời của nhà báo Thu Uyên như thế nào khi xem những chuyện giả như thật của chị trên truyền hình NCHCCCL lần thứ 11 năm ấy nhỉ?

Nếu tôi để sự việc này trôi qua, thì chính tôi cũng không thể thanh thản. Vì vậy, hôm nay tôi viết lại câu chuyện về Võ Văn Phước để khán giả truyền hình trên cả nước vốn rất yêu thích chương trình NCHCCCL của Đài truyền hình Việt Nam được biết sự thật. Tôi có tất cả các địa chỉ cần liên hệ. Nếu các bạn xem truyền hình cần giải đáp thắc mắc thì liên hệ với nhân vật chính Võ Văn Phước: Thường trú tại 137 Đoàn Minh Triết – Ấp Tháp – xã Thái Mỹ – huyện Củ Chi, ĐT: 0165 834 6104 sẽ được biết tất cả. Còn nếu như các bạn vẫn chưa hẳn tin, tôi xin cung cấp số điện thoại của bà Huỳnh Thị Thảo: 0837 950 560 người trực tiếp nuôi Phước từ nhỏ cùng bà Năm Sương: 0168 349 4548 để các bạn kiểm chứng thêm.

Nếu bạn nào cần xem lại chương trình NCHCCCL lần thứ 11 thì theo đường dẫn sau đây. Tuy nhiên chương trình có hai cuộc đoàn tụ. Cuộc đoàn tụ giữa Đại tá Đinh Hữu Tấn và Phạm Văn Long là phần 2 từ phút thứ 38 đến hết.  http://haylentieng.vn/tvshow/nhu-chua-he-co-cuoc-chia-ly-so-11/

SG, ngày 10-11-2013

M.N.

 ———————————-

BỊ PHÁT GIÁC, CÔ THU UYÊN (VTV) ĐÃ PHẢN ỨNG NHƯ THẾ NÀO?

NÓI THÊM VỀ CÁCH XIN LỖI

CỦA MỘT NGÔI SAO TRUYỀN HÌNH TRÊN VTV

Minh Nguyễn 

Tôi vốn rất yêu mến ngôi sao truyền hình Thu Uyên (T.U.) kể từ khi chị phụ trách tổng hợp thời sự Quốc tế cuối tuần trên VTV1. Bẵng đi một thời gian khá dài, sau đó chị chuyển qua Chương trình Như chưa hề có cuộc chia ly (NCHCCCL). Chương trình ra mắt cuốn hút tôi ngay và thực tình khi xem lòng tôi rất xúc động. Thế là cứ đầu mỗi tháng tôi hay gọi cho Đại tá Đinh Hữu Tấn để anh cùng theo dõi NCHCCCL. Rồi anh tin tưởng đăng ký với Chương trình về trường hợp của anh để Chương trình tìm giúp…

 Cho nên khi viết bài SỰ THẬT VỀ CHƯƠNG TRÌNH NHƯ CHƯA HỀ CÓ CUỘC CHIA LY LẦN THỨ 11 (xem tại đây) tôi cố gắng viết thật khách quan, chỉ lấy những tài liệu từ anh Đinh Hữu Tấn gửi tới, thậm chí bỏ qua rất nhiều những phần nặng nề gay gắt nhất có trong tài liệu (Điều này tôi đã nói khi T.U. gọi điện cho tôi). Hôm LS Trần Đình Triển đến tìm hiểu rồi đưa bài của tôi lên Facebook, tôi không thật thấy yên lòng. Vì tôi biết trên Facebook sự việc có thể bị đẩy đến những hệ lụy chê khen quá lời. Tôi chỉ muốn bài của tôi đăng trên một tờ báo chính thống có độ tin cậy. Nếu không thì trên một trang mạng uy tín như trang Bauxite Việt Nam do những nhà trí thức nghiêm chỉnh điều hành. Tôi thiết nghĩ, mình là người chân chính, thì mình phải nói lên sự thật. Khi bài của tôi vừa lên Facebook của Trần Đình Triển, nhiều comment nhắn tin hỏi tôi tới tấp. Tôi khuyên các bạn bình tĩnh, chờ bài chính thức trên Bauxite Việt Nam xuất hiện. Thế rồi Bauxite Việt Nam cũng lên bài. Ngay sáng sớm, vợ Đại tá Đinh Hữu Tấn điện vào “Hôm qua, một cô tên Linh thuộc Chương trình NCHCCCL gọi điện đến cho chị. Họ hỏi thăm gia đình qua quýt rồi hỏi Nguyễn Minh có quan hệ như thế nào với anh chị. Chị nói không có ai là Nguyễn Minh, mà Minh Nguyễn thì có. Cô Linh vội chữa: Vâng Minh Nguyễn. Chị nói đó là một người rất thân thiết với gia đình. Rồi họ hỏi địa chỉ, ghi lại số điện thoại… có thể hôm nay họ gọi cho chú đấy”.

 Đang ăn cơm tối tôi nhận được cuộc gọi có số lạ 0962287xxx…. Tôi không trả lời. Cuộc gọi tiếp tôi bắt máy, thì ra đó là ngôi sao truyền hình Thu Uyên, tôi hẹn lát nữa gọi lại vì tôi đang ăn cơm. Đúng hẹn, Thu Uyên: “Có phải chú A.C. không ạ”. “Vâng tôi nghe, chị gọi tới có chuyện gì không thế?” “Chú còn nhớ cháu không?” “Nhớ chứ”. “Cháu mới xem trên Bauxite bài viết của chú…

 Thế rồi ngôi sao truyền hình VTV bắt đầu trần tình về vụ Chương trình NCHCCCL lần thứ 11; rằng khi Chương trình bố trí cho Long và chú Tấn nhận nhau Chương trình chưa hề biết Long là giả mạo; rằng đến lúc mọi người biết sự giả mạo thì cháu vẫn hoàn toàn chưa biết, chưa biết tý gì cả. Mãi rất lâu sau cháu mới biết và cháu đã xin lỗi chú Tấn rồi; rằng cháu làm chương trình này với tâm nguyện đem đến sự đoàn tụ cho những gia đình bị ly tán với một tấm lòng trong trắng không hề gợn sự dối lừa, không hề giả dối lương tâm, chỉ mong muốn đem đến những điều tốt đẹp nhất cho mọi người mà thôi. Rồi T.U. chuyển sang hỏi tôi tập tài liệu, rồi tự trả lời ngay, à… đấy là báo cáo của Lê Cao Tâm. Lê Cao Tâm lúc ấy là Giám đốc Công ty Truyền thông Sài Gòn Buổi sáng (CT TTSGBS) chú ạ, báo cáo ấy là lời xin lỗi chú Tấn đấy. Mà sao chú có thể quy kết về cháu và VTV nặng lời như thế chứ, chúng cháu có làm điều gì xấu đâu. Cháu rất quý chú Tấn, biết chú và chú Tấn có những tập thư trao đổi rất tình cảm, cả hai người đều yêu thích văn học. Cháu rất buồn vì chú…

 Thu Uyên nói một thôi một hồi làm tôi gần như bị đóng đinh tại chỗ. Tôi bắt đầu bình tâm lại. Tôi chậm rãi trả lời những vấn đề đặt ra của T.U. trong bài viết của tôi. Tôi nói để T.U. biết đây là tài liệu do Đại tá Đinh Hữu Tấn gửi cho tôi chứ tôi không tự bịa ra để viết, và chính người viết tài liệu này đã tìm ra Võ Văn Phước, rồi lại cho tiền để Phước ra Thanh Hóa gặp bố nuôi. Tôi chỉ muốn viết sự thật, mà sự thật thì đã hiển hiện, những bức ảnh nói lên điều đó, những địa chỉ và số ĐT của Phước và những người ở Huyện đội Củ Chi trước đây từng được Chương trình NCHCCCL lần thứ 11 phỏng vấn nói lên điều đó, và họ đang mất lòng tin vào VTV, không còn tin vào Truyền hình Trung ương nữa. Sự không còn tin vào Chương trình NCHCCCL là có thật chứ tôi không bịa. Đáng lý trước khi ĐT cho tôi, chị nên ĐT tới mảnh đời bất hạnh Võ Văn Phước, để hỏi cậu ấy xem tình hình như thế nào, đời sống ra sao, rồi ít ra cũng thay mặt Chương trình có một lời xin lỗi vì đã sơ suất không tìm ra người bố nuôi thật sự cho Phước, chứ sao lại gọi cho tôi. Sau đó tôi có nói: “Cách đây hơn một tuần, trước khi bài báo gửi đi, tôi có gọi đến “Hãy lên tiếng” muốn tìm Giám đốc CT TTSGBS, nhưng họ không cho gặp, bắt phải đến CT ở Quận 4, tôi không đến được. Nói thế để chị thấy, tự bản thân tôi cũng có trách nhiệm với những gì mình viết ra. Người viết có trách nhiệm là như thế. Tôi chỉ muốn nói ra một sự thật và mong chị cũng nên nhận lấy những gì sai sót của chương trình trong lần thứ 11 ấy”.

 Khi ngôi sao truyền hình nhấn mạnh đến sự nhầm lẫn chỉ được phát hiện ra sau đó rất lâu chứ không phải biết mà cứ cho gặp mặt, tôi rất lấy làm lạ, thật trái ngược với những gì tập tài liệu mà tôi có. Chính vì thế tôi mới viết trong bài báo: “Thế nhưng trong CÔNG TY TNHH TRUYỀN THÔNG SÀI GÒN BUỔI SÁNG, nơi đang hợp tác với Đài Truyền hình Việt Nam thực hiện các chương trình NCHCCCL, có những người khẳng định Phạm Văn Long không thể là Võ Văn Phước. Sau đó Công ty Truyền thông Sài Gòn Buổi sáng đã họp, xác định điều đó và đuổi việc Phan Hiếu. Tuy nhiên không hiểu vì lý do gì chương trình NCHCCCL vẫn cứ tổ chức để Phạm Văn Long không phải con nuôi Đinh Hữu Tấn “sum họp” với ông”. Nếu như T.U. nói đúng thì lúc Chương trình cho phát sóng Hiếu vẫn còn trong đội tìm kiếm chứ chưa thể bị đuổi. Mà chưa bị đuổi thì thông thường người được phân công tìm Võ Văn Phước sẽ tiếp gia đình Đại tá Tấn. Vậy tại sao Hiếu không tiếp ông mà một người tên Hoàng hay tên gì đó tiếp đón? Tôi hỏi ý này. T.U. nói: “Cậu tiếp chú Tấn tên là Khoa, còn Hiếu… Hiếu bị đuổi việc rồi”. “Tại sao?” “Vì cậu ta vô kỷ luật” (!?). Đúng là MC, đối đáp rất nhanh khi gặp những tình huống bất ngờ. Trong tập tài liệu tôi đang giữ làm căn cứ còn nói T.U. và chồng có 70% cổ phần trong CT SGBS. Vậy khi họp lãnh đạo tại sao cô không được biết việc Long là giả mạo, mà mãi rất nhiều năm sau này cô mới được biết?!!! Tôi hỏi tiếp sang chuyện khác:

 – Chị nói rất lâu sau chị mới biết sự thật giả, vậy sao chị không tìm cách giải thích cho gia đình chú Tấn biết việc nhầm lẫn của chương trình?

 – Cháu đã xin lỗi chú ấy rồi!

 – Vào lúc nào?

 – Vào thời gian… chú đột quỵ lần thứ nhất, cũng… cách đây mấy năm rồi đấy.

 – Chị xin lỗi trực tiếp với chú Tấn à?

– Vâng, cháu gọi điện ra nói trực tiếp với chú ấy.

 Từ khi kết thúc chương trình NCHCCCL 11, hai vợ chồng anh Đinh Hữu Tấn chưa bao giờ nói với tôi rằng T.U. gọi điện ra hỏi thăm, thế thì làm sao khi anh đột quỵ lại có chuyện T.U. gọi điện ra xin lỗi. Hơn nữa sau đột quỵ, mỗi lần muốn gặp gia đình anh Tấn, bao giờ những người thân trong họ hàng hoặc bạn bè dù gọi số ĐT di động của anh ấy, cũng phải qua vợ anh, sau đó có muốn gặp anh thì chị mới đưa ĐT cho anh chứ anh không tự bắt máy được nữa. Vậy làm sao T.U. gọi ra chỉ để mình anh nghe, còn vợ không biết tý gì? Vả lại, cứ gì phải có lời xin lỗi trực tiếp ông Tấn. Khi thấy sai sót, tại sao Chương trình không xin lỗi ngay trên buổi truyền hình trực tiếp ngay sau đó, để không những gia đình ông Tấn, mà hàng triệu triệu người xem truyền hình được biết thì có phải hay biết bao nhiêu không. Bởi vì chương trình NCHCCCL đã vượt qua giới hạn cá nhân, mang tính toàn quốc toàn cầu, như ta đã biết.

Nhưng thật ra, chúng tôi không cần lời xin lỗi, mà cần nhân cách trung thực của người làm Truyền hình. Đừng để những giọt nước mắt rơi không đúng chỗ! Đừng để lời xin lỗi cứ mãi chỉ là lời xin lỗi. Còn nhớ đại biểu Dương Trung Quốc từng thẳng thắn chất vấn Thủ tướng N.T.D.: “Phải chăng Thủ tướng nên nhân dịp này thể hiện quyết tâm sửa chữa của mình bằng cách khởi động cho một cuộc phấn đấu Chính phủ hướng tới đoạn tuyệt với lời xin lỗi, thay bằng một tập quán phù hợp với xã hội hiện đại là văn hóa từ chức với một lộ trình để quan chức của ta từng bước làm được điều mà các quốc gia tiên tiến vẫn làm?” Đáng lẽ các MC trên truyền hình cần khắc ghi câu chất vấn nằm lòng này để ứng xử sao cho hợp lẽ trước NHÂN DÂN. Đằng này T.U. cứ nhắc đi nhắc lại “Sai sót của chương trình lần ấy, cháu luôn nhắc các em làm chương trình sau này nhớ đến để các em rút kinh nghiệm”.

(Để chắc chắn lời khẳng định của mình, sau khi nói chuyện với T.U. tôi gọi điện ngay cho chị Tạ Thu Nhuần để hỏi xem T.U. có xin lỗi như cô ấy nói không. Chị Nhuần khẳng định: “Chưa bao giờ cô ấy gọi điện ra thì làm gì có chuyện xin lỗi. Bịa đấy!”).

Tôi đang ngẫm nghĩ thì T.U. nói tiếp “Với lại Cao Tâm viết báo cáo là để xin lỗi chú Tấn đấy ạ”. Đến đây thì tôi hoàn toàn thất vọng về ngôi sao truyền hình này. Trong tập tài liệu mà nhân viên điều tra gửi cho anh Đinh Hữu Tấn hoàn toàn nói về sự giả dối của chương trình NCHCCCL, chứ không hề là một báo cáo gửi ra xin lỗi gia đình. Tôi định nói thêm vài điều nữa nhưng ngôi sao truyền hình không nghe, cúp máy, không một lời tạm biệt xã giao, chỉ còn lại những tiếng tuýt tuýt. Thái độ của T.U. khác hẳn những gì trước ống kính máy quay, khác hẳn những gì chị từng nói khi có người hỏi: Chị đã bao giờ thất bại: “Tôi luôn là người bắt đầu, chẳng hiểu vì sao lại vậy và tôi cố gắng để không bao giờ thất bại”. Trách chi gần cuối buổi nói chuyện T.U. tỏ ra gay gắt: “Cháu bị chú đánh rất đau, nhưng cháu sẽ không đầu hàng đâu, cháu sẽ bắt Cao Tâm làm rõ vấn đề này”.

 Mấy ngày trước tôi đọc trên “Quê choa” bài Đã xác định được người đánh đập, ép cung ông Chấn?!” Bài báo mở đầu nói các điều tra viên đồng loạt phủ nhận việc ép cung ông Chấn, kể cả Chánh án Tòa án NDTC cũng lên tiếng “Nếu có đánh đập, ép cung thì phải chứng minh”. Làm sao có thể chứng minh được: Không hình ảnh, không ghi âm, không ghi hình, không nhân chứng, không thương tích… Cuối cùng một kịch bản hoàn hảo “Hôm nay chúng tôi xin công bố danh tính của người trực tiếp đánh đập, ép cung ông Chấn đó là … Điều tra viên Nguyễn Văn X, nhưng đồng chí này đã chết vì bị tai nạn giao thông cách đây mấy năm. Chấm hết!”

Vậy, nên hiểu việc T.U. gọi điện ra nhà Đại tá Đinh Hữu Tấn xin lỗi là có dụng ý gì nhỉ? Tôi tạm “dịch” ý đồ của chị như thế này xem có đúng không nhé: Tôi đã xin lỗi rồi, ai dám nói chưa xin lỗi thì cứ hỏi Đại tá Đinh Hữu Tấn mà xem? Nếu ông ấy không nhớ thì chẳng qua bây giờ ông ấy mất trí nhớ chứ không phải tôi chưa xin lỗi đâu nhé! Nhé! Nhé! Đúng là “bótaychấmcom”.

 Và khi bài báo này được đăng, cũng có thể Thu Uyên sẽ phản bác lại: “Tôi không gọi điện cho ông ta, hoặc là ông ta đã bịa ra mọi chuyện. Nhưng ngôi sao truyền hình Thu Uyên nên nhớ điều này: Trong thời đại công nghệ thông tin hiện đại, không phải bất cứ lời nói nào cũng bị gió bay mất đâu nhé!

 26/11/2013 

M.N.

———————————————-

Xem thường khán giả đến thế là cùng!

Thứ Ba, 01/04/2014 22:15

Một hình ảnh cảm động có được từ chương trình Nhân tố bí ẩn, do Công ty Cát Tiên Sa và Đài Truyền hình Việt Nam phối hợp sản xuất, khi chương trình này lên sóng tập đầu tiên vào tối 30-3 là sự xuất hiện của thí sinh Huyền Minh – cô gái mang mặt nạ để che vết sẹo trên mặt mà theo cô là do tai nạn nghề nghiệp gây ra. Tuy nhiên, đằng sau hình ảnh cảm động này là một sự lừa dối khán giả.

Huyền Minh cũng giới thiệu nghề nghiệp của mình hiện nay là tiếp viên phục vụ. Một cô gái có số phận không may ấy đã làm người xem và ban giám khảo của chương trình thêm thổn thức khi giọng ca của cô cất lên. Ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng quá xúc động đã bước lên sân khấu ôm Huyền Minh vào lòng để vỗ về, an ủi và động viên tinh thần.

Hình ảnh đẹp này chưa lưu lại trong tâm trí người xem được bao lâu thì mọi người nhận được thông tin Huyền Minh chính là ca sĩ Anh Thúy. Những gì Huyền Minh đã làm trước khán giả chỉ là màn diễn kịch, trò bịp bợm.

Ban tổ chức giải thích việc này bằng thông tin phát đi như một thông cáo báo chí vào chiều 1-4 rằng tại vòng sơ tuyển, ban tổ chức đã nhận được một số ý kiến về việc có sự giống nhau của Huyền Minh với ca sĩ Anh Thúy (cựu thành viên nhóm Mây Trắng). Ban tổ chức đã bắt đầu xác minh và tìm hiểu sự việc này.

Phía sau hình ảnh đẹp này là sự lừa dối  (Ảnh do chương trình cung cấp)
Phía sau hình ảnh đẹp này là sự lừa dối (Ảnh do chương trình cung cấp)

“Ban tổ chức đã liên lạc và mời ca sĩ Anh Thúy gặp mặt, hỏi về vấn đề cô có phải là thí sinhHuyền Minh hay không thì ca sĩ Anh Thúy đã phủ nhận. Tương tự, Huyền Minh trả lời mình không phải là ca sĩ Anh Thúy. Ban tổ chức đã có lần yêu cầu cô gỡ mặt nạ ra để chứng minh thì cô không đồng ý, với lý do trước đó đã bị tai nạn nên phải đeo mặt nạ để che vết thương trên mặt. Như vậy, cho tới ngày phát sóng tập đầu tiên, ban tổ chức vẫn chưa có được đầy đủ thông tin chính xác về việc Huyền Minh có phải là Anh Thúy hay không”, thông cáo của ban tổ chức viết.

Sau khi phát sóng, ban tổ chức tiếp tục nhận được thêm thông tin việc thí sinh Huyền Minh nhiều khả năng chính là ca sĩ Anh Thúy. Ngay lập tức, họ đã gặp lại thí sinh Huyền Minh. Theo ban tổ chức, qua cuộc nói chuyện thẳng thắn, Huyền Minh đã thừa nhận mình là ca sĩ Anh Thúy và cô đã chính thức gửi lời xin lỗi tới khán giả cũng như ban tổ chức chương trình, đồng thời mong muốn được tha thứ. Cô cũng giải thích sở dĩ cô làm như vậy là bởi cô đã “chịu một áp lực rất lớn khi mang danh ca sĩ đi thi và lúc tham dự chương trình với danh nghĩa ca sĩ Anh Thúy thì cô không còn cảm xúc nào hết để thể hiện các bài hát dự thi của mình. Chỉ với nghệ danh mới là Huyền Minh, cô mới cảm thấy mình như là một con người khác và có thể thể hiện những bài hát với cảm xúc tốt nhất”, theo lời ban tổ chức.

“Vì trước khi đến với cuộc thi, cô đã gặp tai nạn, để lại những vết thương trên khuôn mặt. Chính vì vậy, cô đã mặc cảm về bề ngoài của mình và phải đeo mặt nạ để che những vết thương trên” – ban tổ chức giải thích thêm.

Tất cả những lời giải thích, biện bạch từ phía ban tổ chức cũng như ca sĩ Anh Thúy đều không thỏa đáng, không che giấu được thái độ xem thường khán giả của mình.

Nếu vì mặc cảm ca sĩ đi thi thì Anh Thúy không cần phải tham gia cuộc thi này vì đây không bắt buộc. Giới thiệu mình trước công chúng bằng cái tên khác với nghề nghiệp khác để đánh lừa là dối trá. Đã từng hoạt động ca hát chuyên nghiệp nhiều năm qua, Anh Thúy phải hiểu tội lừa dối khán giả có thể dẫn đến tiêu tan sự nghiệp. Anh Thúy làm như vậy để được gì, thậm chí sẽ mất rất nhiều?

Ngoài xin lỗi và muốn được tha thứ, cô còn có nguyện vọng được tiếp tục giữ lại nghệ danh Huyền Minh trong cuộc thi với mong muốn khán giả nhìn nhận cô như một thí sinh hoàn toàn mới chứ không phải là ca sĩ Anh Thúy, theo ban tổ chức. Lừa dối rồi xin lỗi và xin tha thứ là xong sao? Công chúng sẽ nói gì nếu chương trình dung túng cho những hành vi như vậy và xem đó như một chiêu câu khán giả?

Ân Thông

———————————–

Bài này đã được đăng trong Khác. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s