Thơ Thái Bá Tân

  1. Thái Bá Tân (sinh năm 1949) là dịch giả, nhà thơ, nhà văn Việt Nam.

    Ông sinh ngày 27 tháng 2, 1949 (63 tuổi) (trong khai sinh ghi năm 1950) tại xã Diễn Lộc, huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An.Ông sinh ra trong dòng họ Thái, được coi là hậu duệ của Tao Đàn Phó Nguyên Soái Thái Thuận dưới triều Lê Thánh Tông.Ông từng học Đại học ngoại ngữ Matscova (khoa phiên dịch tiếng Anh) 1967 – 1974. Phiên dịch tiếng Anh và Nga ở Bộ Thủy Sản. Dạy tiếng Anh và văn học Anh tại Đại học Sư phạm ngoại ngữ Hà Nội 1975 – 1978. Sau đó ông về làm biên tập sách tại nhà xuất bản Lao Động, Hội nhà văn. Hiện thuộc biên chế Hội Nhà văn Việt Nam, phó chủ tịch Hội đồng Văn học nước ngoài và ủy viên Ban đối ngoại của hội. Hiện ông đang sống và làm việc tại Hà Nội.(Theo Wikipedia)

    Còn ông tâm sự :

    “Tôi cũng viết đa dạng lắm chủ yếu là dịch nhiều hơn, mặc dù đã viết 150 truyện ngắn rồi. Tôi sáng tác thơ 8 chữ cũng nhiều và dạo này tự nhiên lại sáng tác thơ 5 chữ. Chắc tại chán chán nên muốn viết dân dã một tí. Tôi già rồi nên cũng muốn phá phách một tí, giả vờ ngây một tí. Già rồi thì tự nhiên lại muốn thật thà không hoa lá cành nữa.

    Tôi nghĩ rằng nhà văn nhà thơ mà cứ im mãi thì không đúng. Phải có trách nhiệm của công dân. Tôi chẳng chống phá gì đâu thậm chí tôi còn ăn lộc của chế độ vì được ăn học tử tế nhưng chuyện nào ra chuyện ấy trách nhiệm công dân thì mình phải nói.”

    Xin giới thiệu một số bài thơ 5 chữ của ông :

    NÓI VỚI CHÁU RỂ

    Mày rót bác cốc nước,
    Rồi bác nói điều này.
    Năm ngoái bác phản đối,
    Không cho cháu lấy mày.

    Vì sao ư? Đơn giản
    Vì mày là công an.
    May, giờ bác vẫn thấy
    Mày ngoan, hoặc còn ngoan.

    Công bằng ra mà nói,
    Công an cũng chẳng sao.
    Hơn thế, còn cần thiết,
    Nhưng chẳng hiểu thế nào

    Giờ lắm đứa tệ quá,
    Đạp vào mặt người ta,
    Còn giở các trò bẩn,
    Đánh đập cả đàn bà.

    Giả sử, mai “dự án”
    Nó cướp đất nhà mày,
    Mày có để lặp lại
    Vụ Vân Giang gần đây?

    Vợ mày đang có chửa.
    Bác mừng cho chúng mày.
    Nếu có đứa đạp nó,
    Mày sẽ nghĩ sao đây?

    Lại nữa, bác bị bắt,
    Mày cứ nói thật lòng,
    Người ta bảo mày bắn,
    Mày có bắn bác không?

    Mà bác thì mày biết,
    Như mấy lão nông dân,
    Làm sao mà “thù địch”,
    Mà “phản động”, vân vân.

    Nói thật cho mày biết,
    Bác yêu đất nước này,
    Người Vân Giang cũng vậy,
    Hơn gấp vạn chúng mày.

    Vứt mẹ cái khẩu hiệu
    Còn đảng là còn mình.
    Thế mai kia đảng chết,
    Không lẽ mày quyên sinh?

    Bác là người ngoài đảng.
    Mày vào đảng, không sao,
    Miễn là mày thực sự
    Vì quốc dân, đồng bào.

    Mày thừa biết chúng nó,
    Cái bọn “vì nhân dân”
    Đang ăn cướp trắng trợn,
    Pháp luật chúng đếch cần.

    Sống ở đời, cháu ạ,
    Có nghề mới có ăn.
    Làm công an cũng được,
    Nhưng phải nhớ vì dân.

    Mà dân là bố mẹ,
    Là bác, là vợ mày.
    Chứ mày nghe bọn xấu
    Làm ngược lại là gay,

    Là có tội, cháu ạ.
    Chưa nói chuyện ở đời
    Có cái luật nhân quả,
    Tức là luật của trời.

    Nhân tiện đây bác kể,
    Chỗ bác cháu thân tình,
    Một câu chuyện của Phật,
    Cháu nghe mà ngẫm mình.

    2
    Có nhân thì có quả.
    Đó là luật của Trời.
    Cũng là luật của Phật,
    Ứng nghiệm với mọi người

    Một lần, khi giảng pháp,
    Với tôn giả, sư thầy,
    Phật Thích Ca đã kể
    Một câu chuyện thế này.

    Có một con bò nọ,
    Nhân khi vắng người chăn,
    Đã xuống ăn ruộng lúa
    Của một người nông dân.

    Ông này rất độc ác,
    Tức giận, mắng con bò:
    “Tao vất vả, nhịn đói,
    Mà mày thì ăn no.

    Mày phải trả giá đắt.
    Tao sẽ cắt lưỡi mày,
    Để mày phải ghi nhớ
    Không ăn lúa từ nay.”

    Nói đoạn, ông cắt lưỡi
    Con bò này đáng thương.
    Nó không hiểu, nghĩ lúa
    Là loại cỏ bình thường.

    Còn ông nông dân ấy
    Sau sinh ba người con,
    Tất cả đều khỏe mạnh,
    Cả thể xác, tâm hồn.

    Có điều cả ba đứa
    Không ai hiểu vì sao
    Câm, suốt ngày lặng lẽ,
    Không nói được tiếng nào.

    Các thầy thuốc bất lực.
    Ông bố thì buồn lo.
    Và rồi ông chợt nhớ
    Chuyện xưa cắt lưỡi bò.

    Giờ hối thì đã muộn.
    Ở lành thì gặp hiền.
    Sống ác thì gặp ác.
    Mọi cái có nhân duyên.

    “Đời là thế, – Phật nói. –
    Xưa nay chưa có người
    Thoát được luật nhân quả.
    Bởi đó là Luật Đời.”

    Hà Nội, 8. 7. 2012

    Mắng con

    Mày láo, dám khuyên bố
    Mai không đi biểu tình.
    Chuyện ấy có nhà nước,
    Không liên quan đến mình.

    Mày nói y như đảng.
    Không liên quan thế nào?
    Nước là của tất cả,
    Của mày và của tao.

    Biểu tình chống xâm lược,
    Chứ có lật ai đâu.
    Không lẽ mày không biết
    Cái dã tâm thằng Tàu?

    Mày bảo có nhà nước.
    Nhà nước hèn thì sao?
    Mà ai cho nhà nước
    Quyết việc này thay tao?

    Xưa đánh quân Mông Cổ,
    Vua còn hỏi ý dân.
    Sao không thấy nhà nước
    Xấu hổ với vua Trần?

    Đành rằng thế mình yếu,
    Phải thế nọ, thế này.
    Nhưng ở đời, con ạ,
    Mềm nắn, rắn buông ngay.

    Bố biết con thương bố,
    Lo cho bố, cảm ơn.
    Con “biết sống”, có thể.
    Xưa bố còn “biết” hơn.

    Chính vì khôn, “biết sống”,
    Tức ngậm miệng, giả ngây,
    Mà thế hệ của bố
    Để đất nước thế này.

    Ừ, bố già, lẩn thẩn,
    Nhưng vẫn còn là người.
    Mà người thì biết nhục,
    Biết xấu hổ với đời.

    Mai biểu tình, thế đấy.
    Bố không bắt con đi,
    Nhưng cũng đừng cản bố.
    Cản cũng chẳng ích gì.   7.7.2012

    Gửi ông Nguyễn Thế Thảo

    Xin phép được giới thiệu,
    Tôi đã U bảy mươi,
    Tuổi nhiều hơn ông đấy,
    Tuổi gần đất xa trời.

    Cho nên, xin nói thật,
    Là ông còn hồ đồ.
    Ông đâu phải con nít.
    Hay giả vờ ngây ngô?

    Tôi và những người khác
    Tham gia đi biểu tình
    Chống thằng Tàu xâm lược,
    Thực hiện quyền của mình.

    Khi nhà ông bị cướp.
    Vợ con ông kêu lên,
    Mà ông ngồi im lặng
    Thì ông là thằng hèn.

    Ông bảo rằng bọn xấu
    Đang xúi giục chúng tôi,
    Thế thì bọn xấu ấy
    Quả là bọn không tồi.

    Vì chúng còn liêm sỉ,
    Còn biết ghét và yêu.
    Còn yêu nước, vì vậy
    Tôi mong chúng có nhiều.

    Đấy là chưa nói chuyện
    Chúng tôi cũng lớn rồi.
    Tha không xúi chúng nó,
    Đừng hòng xúi chúng tôi.

    Quốc Hội ra luật biển
    Để ông và mọi người
    Chung sức giữ lấy đảo,
    Thế mà ông, ôi trời,

    Ông không chỉ im lặng,
    Không tham gia biểu tình,
    Mà còn nhắc người khác
    Đừng để ai xúi mình.

    Tôi hỏi khí không phải:
    Hay thân Tàu lâu nay,
    Ông đã bỏ phiếu chống
    Thông qua luật biển này?

    Ông ạ, ta, người lớn,
    Là cứ phải lo xa.
    Nói hay làm gì đấy
    Nên tính trước đường ra.

    Ngộ nhỡ có chiến sự,
    Ta và Tàu đánh nhau.
    Tàu thắng, ông có thể
    Làm thái thú cho Tàu.

    Nhưng có thể ngược lại,
    Chẳng ai biết thế nào.
    Ta thắng, tôi nghĩ thắng,
    Ông ăn nói làm sao?

    Lại nữa, xin nói thật,
    Tôi có nghe người ta
    Đồn về ông đủ chuyện,
    Chuyện cái ghế ấy mà.

    Trước tôi không tin lắm,
    Thế mà tôi, bây giờ,
    Thấy tầm ông chưa chuẩn,
    Cũng buộc phải nghi ngờ.

    Tự bạch

    Nói thật với các bác
    Điều vẫn giấu xưa nay.
    Sẽ khối anh nhảy cẫng,
    Mắng thế nọ thế này.

    Nhẫy cẫng thì nhảy cẫng.
    Việc họ làm cứ làm.
    Tôi chưa hề, thú thật,
    Tự hào người Việt Nam.

    Tôi đi bốn mươi nước,
    Làm gì và đi đâu
    Liên quan đến cái xấu,
    Tôi bảo tôi người Tàu.

    Một lần ở nước Bỉ,
    Ngủ với một em Tây.
    Nó bảo: Tàu giỏi quá!
    Tôi suýt nói: Việt đây!

    Duy nhất chỉ lần nọ,
    Ở Havard, người ta
    Khen tiếng Anh tôi giỏi.
    Tôi đáp: Việt Nam mà.

    Chứ nói chung là nhục.
    Nhục phải làm thằng dân
    Một nước giỏi nói phét,
    Lãnh đạo thì ngu đần.

    Riêng hai chữ “cộng sản”
    Đã đủ nói phần nào.
    Làm thằng dân cộng sản
    Có gì mà tự hào?

    Mà tự hào sao được
    Khi mấy triệu dân ta
    Vượt biên, thà chết biển
    Hơn phải chết ở nhà!

    Tự hào là yêu nước.
    Yêu nước phải biểu tình.
    Mà biểu tình nó oánh.
    Quân ta oánh quân mình.

    Tóm lại là nhiều lắm.
    Ngẫm là sẽ thấy ngay
    Rằng tôi nói cũng đúng
    Cái điều khó nói này.

    Tôi là người yêu nước,
    Cả lời nói, việc làm,
    Và là người trước hết
    Tự hào người Việt nam

    Khi dân ta được nói,
    Được mặc đẹp, ăn no,
    Không phải hô khẩu hiệu,
    Nôm na là tự do.

    Lúc ấy thì chắc chắn
    Cả khi ngủ với Tây,
    Tôi cố gắng ngủ tốt,
    Rồi nói: Việt Nam đây!

    PS. 
    Nhớ năm mười chín tuổi,
    Có một em rất xinh,
    Người Chile, Nam Mỹ,
    Tự nhiên nó mê mình.

    Nó cho trèo lên bụng.
    Ừ, cho trèo thì trèo.
    Nhưng mà rồi thất bại.
    Nhìn mặt nó buồn thiu.

    Còn tôi thì thấy nhục,
    Vì đó là lần đầu
    Được biết mùi phụ nữ,
    Mà biết đếch gì đâu.

    Em ấy nghĩ người Việt
    Đánh thằng Mỹ giỏi sao,
    Nên muốn thử để biết
    “Chuyện ấy” giỏi thế nào.

    Thế mà tôi thất bại.
    Mất sĩ diện quốc gia.
    Muốn chui mẹ xuống đất,
    Vừa nhục vừa xót xa.

    Vấn đề là quốc thể,
    Chứ không phải cá nhân.
    Cũng tại do tôi ngốc,
    Sau mới ngộ ra dần.

    Rằng mình thua là phải.
    Chưa thi đấu sân mình
    Đã đòi đá quốc tế
    Để cho tụi nó khinh.

    Âu cũng là bài học
    Cho thế hệ cháu con:
    Đánh Tây là phải thắng,
    Quyết một mất, một còn.

    Chỉ riêng cái chuyện ấy
    Tôi không hề tự hào
    Làm thằng trai nước Việt.
    Các bác biết vì sao.

    Hà Nội, 13. 7. 2012

    Nguồn : quechoa.vn

    —————————————-

    Hỏi đáp trực tuyến với Thủ tướng

    Thái Bá Tân

    images

    Kính thưa ông thủ tướng,

    Tôi đồng ý với ông,

    Tham nhũng là quốc nạn,

    Là con ma cà rồng.

    Nó, tham nhũng, hút máu

    Đất nước ta lâu nay.

    Xin hỏi ông thủ tướng

    Một vài câu thế này:

    Ai là kẻ tham nhũng?

    Chỉ những người có quyền.

    Ai có cái quyền ấy?

    Còn ai, ngoài đảng viên.

    Vậy là rõ, chính đảng,

    Đảng tham nhũng, đúng không?

    Thế ai đánh tham nhũng?

    Cũng là người của ông.

    Vì công an, tòa án

    Nhất thiết phải đảng viên.

    Vậy là ông tham nhũng,

    Rồi đánh ông, thật phiền.

    Ông đã là thủ tướng,

    Chắc hiểu đời, thông minh.

    Xin hỏi: Ai có thể

    Tự mình muốn đánh mình?

    Đã bao giờ ông thấy

    Một người có hai tay,

    Tay phải chém tay trái?

    Không thể có điều này.

    Nói thế là ông hiểu.

    Tôi là dân, thực lòng,

    Ông nói thì cứ nói,

    Nhưng tôi không tin ông.

    Tôi nghĩ ông thừa biết

    Chống tham nhũng cách nào,

    Nhưng ông không muốn chống.

    Cảm ơn và xin chào!

    Hà Nội, 27. 7. 2012

    Không tin nhau

    Nước ta giờ nhiều cái,

    Càng ngẫm càng thấy đau.

    Và cái đau đớn nhất –

    Con người không tin nhau.

    Không tin nhau hàng xóm.

    Không tin nhau làm ăn.

    Cũng không tin nhau nốt

    Nhà nước và nhân dân.

    Mà niềm tin, ta biết,

    Là đạo đức con người,

    Là nền tảng xã hội,

    Giúp ta sống ở đời.

    Không lẽ ta, dân Việt

    Có sẵn tính xấu này,

    Và nó đã tồn tại

    Suốt hàng nghìn năm nay?

    Chắc chắn không phải thế.

    Tôi sống đã đủ lâu

    Để thấy sự giảm sút

    Của lòng người tin nhau.

    Nó chính là kết quả

    Của giáo dục, tuyên truyền,

    Của “lý tưởng”, khẩu hiệu

    Sáo rỗng và vô duyên.

    Ngập chìm trong giả dối,

    Chẳng biết bám vào đâu,

    Con người, để tự vệ,

    Buộc phải không tin nhau.

    Không tin nhau hàng xóm.

    Không tin nhau làm ăn.

    Cũng không tin nhau nốt

    Nhà nước và nhân dân.

    Thế đấy các bác ạ.

    Nhiều cái lo ở đời.

    Tôi lo miếng ăn một,

    Mà lo cái này mười.

    Lo cho đám con cháu

    Thừa hưởng của cha ông

    Cái đau này có thật.

    Các bác có lo không?

    ———————————–

    Khuyên ông Trọng thật lòng

    Thái Bá Tân

    Tôi không biết ông Thiệu,
    Yêu mến lại càng không,
    Nhưng buộc phải thừa nhận
    Một thực tế đau lòng,

    Rằng ông ấy nói đúng,
    Thời còn ở Miền Nam:
    “Đừng nghe cộng sản nói.
    Hãy xem cộng sản làm!”

    Tôi sống ở Miền Bắc
    Sáu mươi lăm năm nay,
    Và buộc phải thừa nhận
    Một thực tế thế này:

    Rằng ta, đảng, chính phủ,
    Thường hay nói một đàng
    Mà lại làm một nẻo.
    Nhiều khi không đàng hoàng.

    Đảng, chính phủ luôn nói,
    Mà nói hay, nói nhiều,
    Rằng sẵn sàng chấp nhận
    Những ý kiến trái chiều.

    Vậy mà một nhà báo,
    Nói ý kiến của mình,
    Nói đàng hoàng, chững chạc,
    Có lý và có tình,

    Liền bị buộc thôi việc.
    Ai cũng hiểu vì sao.
    Không khéo lại tù tội.
    Như thế là thế nào?

    Như thế là các vị
    Mặc nhiên thừa nhận mình
    Không làm như đã nói,
    Gây bức xúc dân tình.

    Là một người yêu nước
    Là công dân Việt Nam,
    Tôi mong đảng đã nói,
    Là nhất thiết phải làm.

    Vì đó là danh dự,
    Niềm tin và tương lai.
    Hãy chứng minh ông Thiệu
    Nói như thế là sai.

    ( Nguồn : blog Thái Bá Tân)

    (Nhà báo Nguyễn Đắc Kiên của báo Gia đình và xã hội viết bài phản biện ông NPT phát biểu tại VP- ngay sau đó bị  BBT báo cho nghỉ việc với lý do vi phạm hợp đồng lao động???)

    ——————————-

    ĐÔI LỜI NHẮC NGƯỜI TRẺ (16.4.2013)

    Sống lâu trong giả dối,
    Con người thành chai lì.
    Nghe thì có nghe đấy,
    Nhưng không cảm nhận gì.

    Kiểu nước đổ đầu vịt.
    Là vì da nó dày.
    Dẫu sao cũng nhắc lại
    Với lớp trẻ thế này.

    Một, ở đời, quan trọng,
    Hơn nhau ở cái lòng
    Công danh, giàu có – vứt.
    Rốt cục là số không.

    Hai, cố sống tử tế,
    Trung thực và đàng hoàng.
    Đời nhiều thử thách đấy,
    Và không hề dễ dàng.

    Ba, học phải ra học,
    Làm lại càng ra làm.
    Tuyệt đối không lớt phớt
    Kiểu “phong cách Việt Nam”.

    Bốn, thường xuyên đọc sách,
    Thích nữa, chơi nhạc luôn.
    Vì chính đó là cái
    Làm phong phú tâm hồn.

    Năm, không đeo mặt nạ,
    Khi giao tiếp ngoài đời.
    Tuyệt đối không nói dối.
    Nói dối nó nhỏ người.

    Sáu, lo toan cuộc sống,
    Nhưng đừng quên thiên nhiên.
    Phải học sống đơn độc,
    Thỉnh thoảng nên ngồi thiền.

    Bảy, vứt mẹ cái điện thoại.
    Bạn bè cũng ít thôi.
    Nếu thích thì bắt chước
    Không có bạn, như tôi.

    Tám, phải học được cách
    Ngồi mòn đít trong phòng.
    Tuyệt đối không nhấp nhỏm,
    Không tìm cớ chạy rong.

    Chín, biết thì thưa thốt,
    Không biết thì im đi.
    Lặng lẽ mà tích điện
    Như cái bình ac-qui.

    Mười, không việc gì khó,
    Chỉ sợ mình thích lười.
    Đã muốn là làm được.
    Vậy cố mà thành người.

    Mười điều khuyên giản dị,
    Mà toàn đúng, tin đi.
    Tôi viết nhắc người trẻ.
    Theo hay không thì tùy.

    Theo thì mình được sướng.
    Không theo cũng okay.
    Sau thành người vớ vẩn
    Đừng kêu than suốt ngày.

    Hãy tin luật nhân quả.
    Cố gắng thì việc thành.
    Lười biếng thì thất bại.
    Ở lành thì gặp lành.

    Trong mọi cái, khó nhất
    Là rèn luyện bản thân.
    Từng tí, từng tí một,
    Hàng ngày và dần dần.

    Dứt khoát không có chuyện
    Sống dễ dãi và lười
    Mà thành giỏi, tử tế
    Và thành đạt hơn người.

    Thương thì khuyên như thế,
    Nhưng rồi chắc bọn mày
    Lại nước đổ đầu vịt.
    Là vì da quá dày.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s